Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Liệt sĩ Lê Văn Thọ

Lê Văn Thọ sinh năm 1932, là người con của đất Gò Môn - Chiến khu An Phú Ðông nổi tiếng (xã Thạnh Lộc, quận Gò Vấp xưa) sinh ra trong một gia đình nghèo. Cha em mất sớm trong một trận càn của giặc, mẹ ở vậy nuôi con, cuộc sống chắt chiu từng bát gạo. Tuổi thơ của Thọ không có những ngày vui trọn vẹn. Tiếng súng, tiếng bom, tiếng khóc của làng xóm đã theo em từ khi còn rất nhỏ.

Cần Thơ14/01/2026Võ Thành Lâm - Phường Long Phú 1 (Phường Long Phú 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Anh hùng Liệt sĩ Lê Văn Thọ

TUỔI TRẺ KHÔNG KỊP LỚN

Chiều hôm ấy, mưa rơi rất chậm trên một làng quê nghèo. Con đường đất đỏ loang lổ dấu chân người qua lại, còn căn nhà tranh nhỏ cuối xóm thì im lặng đến nao lòng. Trong căn nhà ấy, có một cậu bé tên là Lê Văn Thọ đang ngồi vá lại chiếc áo đã sờn vai cho mẹ.

Lê Văn Thọ sinh năm 1932, là người con của đất Gò Môn - Chiến khu An Phú Ðông nổi tiếng (xã Thạnh Lộc, quận Gò Vấp xưa) sinh ra trong một gia đình nghèo. Cha em mất sớm trong một trận càn của giặc, mẹ ở vậy nuôi con, cuộc sống chắt chiu từng bát gạo. Tuổi thơ của Thọ không có những ngày vui trọn vẹn. Tiếng súng, tiếng bom, tiếng khóc của làng xóm đã theo em từ khi còn rất nhỏ.

Dù vậy, Thọ là một cậu bé hiền lành, ít nói nhưng ánh mắt lúc nào cũng sáng. Em thường nói với mẹ:

“Con lớn lên, con sẽ giúp làng mình không còn giặc nữa.”

Mẹ chỉ lặng im, quay mặt đi để giấu nước mắt.

Những năm tháng chiến tranh ngày càng ác liệt. Làng quê Thọ trở thành nơi địch thường xuyên càn quét. Thọ tham gia làm liên lạc cho bộ đội. Công việc của em là mang thư, dẫn đường, báo tin. Đôi chân trần bé nhỏ quen dần với đêm tối, với mưa rừng và cả nỗi sợ luôn rình rập.

Một đêm, Thọ được giao nhiệm vụ đưa tin gấp cho đơn vị bộ đội đang ém quân trong rừng. Trời tối đen, mưa nặng hạt. Khi em vừa ra khỏi làng thì bị địch phát hiện.

“Đứng lại!” – tiếng quát vang lên giữa đêm.

Thọ hoảng sợ, ôm chặt túi thư vào ngực, quay đầu chạy. Đạn nổ chát chúa phía sau. Em ngã xuống bên bờ ruộng, thân hình nhỏ bé run lên vì đau đớn.

Giặc kéo đến, tra hỏi em đủ điều. Nhưng Thọ chỉ lắc đầu, môi mím chặt. Em hiểu rằng, nếu nói ra, bộ đội sẽ gặp nguy hiểm, làng quê sẽ lại chìm trong khói lửa.

Trong đêm mưa lạnh, Lê Văn Thọ đã mãi mãi không tỉnh lại. Túi thư em ôm trong ngực vẫn còn nguyên, ướt đẫm máu và nước mưa.

Sáng hôm sau, dân làng tìm thấy em. Người mẹ ngã quỵ bên thân con. Không tiếng khóc nào vang lên, chỉ có sự im lặng đau đến nghẹn thở. Thọ ra đi khi chưa kịp lớn, chưa kịp sống một cuộc đời bình yên như bao đứa trẻ khác.

Từ ngày ấy, con đường nhỏ nơi Thọ ngã xuống được người dân gọi bằng một cái tên rất khẽ: “con đường của đứa trẻ giữ bí mật”. Không bia đá lớn, không lời ca vang dội, chỉ có ký ức âm thầm mà day dứt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn