Bài viết

ANH HÙNG LIỆT SĨ NGUYỄN PHÚ HƯỜNG - NIỀM TỰ HÀO CỦA QUÊ HƯƠNG HOÀ TIẾN

Đà Nẵng30/11/2025CHI ĐOÀN TRƯỜNG TIỂU HỌC SỐ 1 HÒA TIẾN (xã hòa tiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người con kiên trung của mảnh đất Hòa Tiến

Hòa Tiến, thành phố Đà Nẵng – nơi dòng sông Cẩm Lệ uốn mình hiền hòa, nơi những cánh đồng lúa xanh mướt rì rào – không chỉ bình yên mà còn in dấu những con người đã ngã xuống để gìn giữ quê hương. Trong số đó, Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Phú Hường là biểu tượng sáng ngời của tinh thần dũng cảm, kiên trung và quả cảm. Câu chuyện về anh không chỉ là ký ức của gia đình mà còn là bản hùng ca sống động của Hòa Tiến.

Trang sử đời anh hùng

Anh Nguyễn Phú Hường sinh năm 1948 tại thôn Yến Nê, trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ anh gắn với bùn đất đồng ruộng, tiếng vó ngựa và tiếng bom khói chiến tranh.

Nguyễn Thị Lan – chị gái anh kể:
“Hường nó nhỏ người nhưng lanh lắm, gan lì nữa. Nó nói với gia đình: ‘Chừng nào còn giặc, con còn đánh. Con đi để nhà mình, làng mình được yên.’”

Ngay từ ngày đầu tham gia lực lượng du kích năm 1966, anh đã nổi bật bởi tinh thần kỷ luật, dũng cảm và nhạy bén trong từng trận đánh.

Hòa Tiến thời chiến là vùng tranh chấp ác liệt, du kích phải chiến đấu giữa vòng vây địch. Anh Hường nổi bật với các trận tập kích chớp nhoáng gần đồn bốt địch ở Cẩm Nê, Lệ Sơn.

Chú Trần Văn Thắng, đồng đội cũ, kể:
“Hường đi trinh sát suốt đêm, lội ruộng đến tứa máu chân. Ổng hay nói: ‘Biết rõ địch thì đánh mới chắc thắng, anh em mới đỡ hy sinh.’”

Anh còn xây dựng hầm bí mật, địa đạo và tuyến đường vận chuyển nối liền các thôn Yến Nê – La Bông – Cẩm Nê, góp phần giữ vững hậu phương và mạng sống đồng đội.

Tháng 3/1974, địch càn quét dữ dội Hòa Tiến. Anh Hường được giao nhiệm vụ chỉ huy tổ du kích chặn địch ở cầu Cẩm Lệ. Trận đánh khốc liệt, anh bị thương nặng nhưng vẫn kiên quyết bám trụ để đồng đội rút lui an toàn.

Bác Hồ Văn Quý – nhân chứng kể:
“Hường bị đạn vào bụng, máu ướt áo mà vẫn hét lớn: ‘Tui còn sống là tụi bây không được vô làng!’ Rồi ổng đứng lên, nã từng loạt đạn cuối cùng…”

Anh hy sinh khi mới 26 tuổi. Năm 1976, Nhà nước truy tặng anh Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

Gia đình vẫn lưu giữ chiếc áo bà ba nâu sẫm anh mặc lần về thăm nhà cuối cùng, với vết rách nhỏ – kỷ vật thiêng liêng.

Mẹ anh từng nói:
“Má không tiếc con, chỉ mong mai này dân mình được sống sướng hơn.”

Ngày nay, người dân Hòa Tiến sống yên bình trên chính mảnh đất đẫm máu năm xưa – nhờ những người con quả cảm như anh.

Ngọn lửa không tắt

Câu chuyện Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Phú Hường là bài học về lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và sẵn sàng hy sinh.

Trên con đường làng Yến Nê hôm nay – nơi học sinh tung tăng đến trường, ruộng đồng xanh mướt – hình bóng anh như vẫn hiện lên: giản dị, quả cảm, kiên trung.

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng câu chuyện về Nguyễn Phú Hường sẽ sống mãi trong trái tim quê hương Hòa Tiến – ngọn lửa dẫn đường cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn