ANH HÙNG LIỆT SĨ NGUYỄN THỊ BÉ – NỮ CHÍNH TRỊ VIÊN KHIẾN QUÂN ĐỊCH NHIỀU PHEN HOANG MANG
ANH HÙNG LIỆT SĨ NGUYỄN THỊ BÉ – NỮ CHÍNH TRỊ VIÊN KHIẾN QUÂN ĐỊCH NHIỀU PHEN HOANG MANG 
Nguyễn Thị Bé, thường được đồng đội và bà con gọi thân mật là Hai Bé, sinh năm 1943 tại Thanh Phước, Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh. Xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi trẻ của chị gắn với những năm tháng chiến tranh ác liệt trên vùng đất Gò Dầu.Năm 17 tuổi, Nguyễn Thị Bé thoát ly, làm giao liên cho lực lượng kháng chiến. Được cán bộ dìu dắt và sớm giác ngộ cách mạng, chị quyết định chọn con đường đấu tranh vì quê hương. Đến năm 1961, chị tham gia công tác đoàn tại xã Suối Bà Tươi, cùng thanh niên địa phương vừa chiến đấu giữ làng, vừa tuyên truyền, vận động nhân dân bám đất, bám quê hương.Sự gan dạ và nhiệt huyết của Hai Bé nhanh chóng được đồng đội ghi nhận. Từ một nữ giao liên trẻ tuổi, chị được kết nạp vào Đảng, sau đó trở thành Bí thư chi bộ và Chính trị viên xã đội Suối Bà Tươi.Cuối năm 1963, chiến sự tại Gò Dầu ngày càng khốc liệt. Trước các cuộc đánh phá liên tiếp, lực lượng cách mạng xây dựng những “lõm chính trị”, còn gọi là “căn cứ lõm”, ngay trong các ấp, làng xóm, rừng chồi và đồn điền cao su. Có nơi chỉ cách đồn đối phương vài trăm mét. Chính từ những địa bàn hiểm nguy ấy, lực lượng cách mạng tiếp tục bám đất, bám dân và duy trì phong trào.Đêm xuống, Hai Bé lại âm thầm đến từng ấp, gây dựng cơ sở, vận động người dân giữ làng và tổ chức lực lượng chiến đấu. Theo lời kể của ông Lê Văn Phúc, nguyên Bí thư Huyện ủy Gò Dầu, cái tên Hai Bé khi ấy đã khiến đối phương nhiều phen lo ngại. Mỗi lần nghe tiếng chị, họ thường nổ súng thị uy, nhưng nữ chính trị viên vẫn kiên trì hoạt động.Một trong những công việc Hai Bé đặc biệt giỏi là địch vận.Trong màn đêm, chị dùng loa hướng về các đồn, kêu gọi binh lính buông s.ú.n.g, trở về với gia đình và phổ biến chính sách khoan hồng của cách mạng. Tiếng loa ấy không chỉ tác động đến tinh thần binh lính trong đồn mà còn tiếp thêm niềm tin cho nhân dân và lực lượng du kích đang bám trụ.Năm 1969, tình hình chiến sự trở nên đặc biệt căng thẳng. Nhiều cơ sở cách mạng bị bắt, một số đơn vị phải chuyển địa bàn để củng cố lực lượng. Hai Bé rút sang Thanh Phước hoạt động cùng du kích địa phương, nhưng mục tiêu của chị vẫn là tìm cách khôi phục phong trào ở Suối Bà Tươi.Bất chấp hiểm nguy, chị tiếp tục đi lại giữa các cơ sở, xây dựng lực lượng và thực hiện chủ trương “đột ấp phá kiềm”. Theo tư liệu của Báo Quân đội nhân dân, trong giai đoạn này Hai Bé đã tham gia tổ chức hàng chục trận đánh, góp phần phá thế phong tỏa và từng bước khôi phục phong trào cách mạng tại địa phương.Ngày 20/5/1971, trong một trận chống càn tại ấp Cây Trắc, Hai Bé cùng một nhóm du kích phải rút xuống hầm cố thủ. Lực lượng đối phương phát hiện lỗ thông hơi và bao vây căn hầm, rồi n.ổ s.ú n.g d.ữ d.ộ.i.Khi thời cơ xuất hiện, du kích từ dưới hầm bất ngờ đánh trả. Hai Bé lao lên, ném l.ự.u đ.ạ.n hỗ trợ đồng đội. Lợi dụng lúc đội hình đối phương rối loạn, chị hô mọi người rút lui rồi cùng đồng đội vượt qua vạt rừng, xuống bờ suối và thoát khỏi vòng vây. Câu chuyện này được ghi lại từ lời kể của ông Phạm Văn Gởi, một du kích xã Suối Bà Tươi từng trực tiếp chiến đấu cùng chị.Nhưng rồi tháng 3/1973, một trận chiến á.c liệt đã trở thành trận đánh cuối cùng của nữ chính trị viên Hai Bé.Sau Hiệp định Paris, một cuộc càn quét lớn diễn ra tại khu vực “căn cứ lõm”. Xe tăng cùng hỏa lực mạnh được huy động đánh phá dữ dội, trong khi lực lượng địa phương và du kích bám trụ phải chiến đấu trong tình thế hết sức chênh lệch.Hai Bé vẫn ở lại trận địa.Trong lúc giao tranh quyết liệt, chị sử dụng B41 bắn vào một chiếc xe tăng đang tiến về phía đội hình lực lượng cách mạng. Chiếc xe bị đánh trúng. Hỏa lực sau đó dồn về vị trí của chị.Nguyễn Thị Bé bị trọng thương và ngã xuống bên một hố chiến đấu cá nhân.Chị anh dũng hy sinh ngày 23/3/1973, khi mới khoảng 30 tuổi.Hơn 20 năm sau, năm 1994, liệt sĩ Nguyễn Thị Bé được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.Từ một cô gái 17 tuổi làm giao liên, Nguyễn Thị Bé đã trở thành Bí thư chi bộ, Chính trị viên xã đội và là một trong những gương mặt tiêu biểu của phong trào cách mạng Gò Dầu. Người nữ chiến sĩ được đồng đội gọi bằng cái tên thân thương Hai Bé đã nằm lại, nhưng câu chuyện về lòng gan dạ và những năm tháng bám đất, bám dân của chị vẫn còn được người thân, đồng đội và quê hương nhắc nhớ.



