Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Thị Hồng (sinh năm 1946)
Dưới đây là bài viết về nữ Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Thị Hồng (sinh năm 1946), một người con của Vĩnh Linh, Quảng Trị, người đã sống và chiến đấu đúng tinh thần "máu có thể đổ nhưng đường không thể tắc".
Ngọn đèn đứng gác trên "tọa độ chết" Quảng Trị
Quảng Trị những năm 1968 - 1972 không có khái niệm ngày và đêm, chỉ có khái niệm "giờ nổ súng" và "giờ phá bom". Giữa cái nắng cháy da của gió Lào và những trận mưa bom từ B-52, những cô gái thanh niên xung phong (TNXP) tuổi đời mới mười tám, đôi mươi đã có mặt ở những tọa độ khốc liệt nhất như ngã ba Thạch Hãn hay các trọng điểm trên đường Trường Sơn.
Hoàn cảnh: Sống giữa túi bom
Nguyễn Thị Hồng gia nhập lực lượng TNXP khi quê hương Vĩnh Linh của chị đang là "túi bom" của miền Bắc. Đơn vị của chị được giao nhiệm vụ bảo vệ và thông đường tại các trọng điểm thường xuyên bị không quân Mỹ đánh phá.
Hoàn cảnh chiến đấu thực tế vô cùng khắc nghiệt: hầm trú ẩn thường xuyên ngập nước, cơm ăn toàn ngô sắn trộn lẫn bùn đất, và đặc biệt là sự thiếu thốn nhu yếu phẩm dành cho phụ nữ. Thế nhưng, nỗi sợ cái chết luôn đứng sau nỗi lo "tắc đường, xe không ra tiền tuyến được".
Diễn biến: Gan vàng dạ ngọc
Một trong những trận chiến đáng nhớ nhất là vào một đêm mùa hè năm 1968. Sau trận oanh tạc bằng bom từ trường và bom nổ chậm của địch, đoạn đường đi qua dốc sỏi bị san phẳng, xe vận tải chở đạn dược bị kẹt lại.
Trong bóng tối mịt mù, tiếng máy bay vẫn gầm rú trên đầu, Nguyễn Thị Hồng cùng tiểu đội đã lao ra hiện trường. Để dẫn đường cho xe đi qua đoạn đường đầy hố bom và có nguy cơ bom nổ chậm bất cứ lúc nào, chị đã có một quyết định táo bạo: Dùng chính thân mình làm tiêu mốc.
Chị đứng bên mép vực, tay cầm tấm nilon trắng vẫy gọi các tài xế: "Đi theo hướng này, có em đây rồi!". Giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết, bóng dáng nhỏ nhắn của người con gái Vĩnh Linh hiện lên như một ngọn đèn đứng gác. Khi một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ phía xa, đất đá văng kín người, chị chỉ phủi nhẹ lớp bụi rồi tiếp tục đứng vững để đoàn xe lăn bánh an toàn vào chiến trường miền Nam.
Sự hy sinh và tinh thần bất tử
Nguyễn Thị Hồng đã ngã xuống trong một trận bom oanh tạc khi đang trực tiếp san lấp hố bom để thông đường. Chị ra đi khi chưa kịp hưởng trọn tình yêu đôi lứa, nhưng cái tên của chị đã khắc sâu vào lòng đất Quảng Trị.
Sự thực tế trong cuộc đời chị không nằm ở những mỹ từ, mà nằm ở đôi bàn tay thô ráp vì cuốc xẻng, ở mái tóc cháy sạm vì nắng gió và ở ý chí thép không gì lay chuyển nổi. Chị và hàng nghìn nữ TNXP Quảng Trị đã chứng minh rằng: Khi Tổ quốc cần, phụ nữ không chỉ là hậu phương, mà là những chiến binh can trường nhất ở tuyến đầu.
Quảng Trị hôm nay xanh màu hòa bình, nhưng dưới lớp cỏ non ấy, hơi ấm và lòng quả cảm của những người phụ nữ như chị Hồng vẫn còn mãi.



