ANH HÙNG, LIỆT SĨ NGUYỄN THỊ SUỐT – “MẸ SUỐT” ĐƯA ĐÒ TRONG BOM ĐẠN
ANH HÙNG, LIỆT SĨ NGUYỄN THỊ SUỐT – “MẸ SUỐT” ĐƯA ĐÒ TRONG BOM ĐẠN
ANH HÙNG, LIỆT SĨ NGUYỄN THỊ SUỐT – “MẸ SUỐT” ĐƯA ĐÒ TRONG BOM ĐẠN
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, tuyến đường giao thông trên sông Nhật Lệ, Quảng Bình có vị trí rất quan trọng. Đây là một trong những tuyến vận chuyển người, hàng hóa và vũ khí phục vụ chiến trường. Giữa bom đạn ác liệt, một người phụ nữ lớn tuổi vẫn ngày ngày chèo đò đưa bộ đội, cán bộ và nhân dân qua sông. Đó là Nguyễn Thị Suốt, người sau này được mọi người trìu mến gọi là Mẹ Suốt.
Nguyễn Thị Suốt sinh năm 1906 tại xã Bảo Ninh, thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình. Bà xuất thân từ một gia đình lao động nghèo và trải qua cuộc sống nhiều vất vả.
Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, Quảng Bình trở thành địa bàn thường xuyên bị máy bay Mỹ đánh phá. Thành phố Đồng Hới và khu vực sông Nhật Lệ là những nơi hứng chịu nhiều trận bom.
Năm 1964, khi ấy Nguyễn Thị Suốt đã gần 60 tuổi, nhưng bà vẫn tình nguyện làm nhiệm vụ chèo đò trên sông Nhật Lệ.
Công việc của bà là đưa bộ đội, cán bộ, dân công và hàng hóa qua sông.
Đó là một công việc tưởng như bình thường nhưng vô cùng nguy hiểm.
Máy bay Mỹ thường xuyên đánh phá các tuyến giao thông.
Những chuyến đò phải tranh thủ từng khoảng thời gian giữa các đợt máy bay để qua sông.
Chỉ một sơ suất cũng có thể khiến cả người chèo đò và những người trên thuyền gặp nguy hiểm.
Nhưng Nguyễn Thị Suốt vẫn làm công việc ấy mỗi ngày.
Bà không có vũ khí.
Không mặc quân phục.
Phương tiện duy nhất là một chiếc đò nhỏ và mái chèo.
Thế nhưng, trong mắt cán bộ và bộ đội qua sông, bà là một người rất đáng tin cậy.
Có những ngày máy bay địch đánh phá dữ dội, bà vẫn đưa người và hàng qua sông.
Khi có báo động, bà tìm cách đưa đò vào nơi an toàn, chờ thời cơ rồi tiếp tục công việc.
Những người đi qua sông dần quen với hình ảnh người phụ nữ lớn tuổi luôn có mặt ở bến đò.
Bà không nói những lời lớn lao.
Bà chỉ tập trung làm nhiệm vụ của mình.
Đưa người qua sông.
Đưa hàng qua sông.
Rồi quay trở lại bờ để tiếp tục chuyến khác.
Công việc ấy cứ lặp đi lặp lại trong bom đạn.
Một ngày.
Hai ngày.
Rồi hàng tháng, hàng năm.
Nguyễn Thị Suốt trở thành một mắt xích quan trọng trong việc bảo đảm giao thông trên tuyến sông Nhật Lệ.
Đồng bào và bộ đội gọi bà bằng cái tên thân mật “Mẹ Suốt”.
Tên gọi ấy thể hiện sự kính trọng và tình cảm của những người được bà giúp đỡ.
Trong những năm tháng chiến tranh, hình ảnh người phụ nữ gần 60 tuổi vẫn chèo đò giữa bom đạn trở thành biểu tượng về sự gan dạ của phụ nữ Quảng Bình.
Ngày 1 tháng 1 năm 1967, Nguyễn Thị Suốt được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng cuộc chiến vẫn tiếp diễn.
Mẹ Suốt vẫn tiếp tục công việc của mình.
Đến năm 1967, trong một trận máy bay Mỹ đánh phá, bà hy sinh.
Nguyễn Thị Suốt ra đi khi đã ngoài 60 tuổi.
Bà không phải một người lính trực tiếp cầm súng chiến đấu.
Nhưng công việc của bà cũng diễn ra ngay giữa chiến trường.
Mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với nguy hiểm.
Mỗi lần vượt sông thành công là thêm một lần góp phần bảo đảm cho người và hàng hóa được vận chuyển an toàn.
Câu chuyện về Mẹ Suốt cho thấy cuộc kháng chiến không chỉ có những người lính ở chiến hào.
Có những người dân bình thường cũng trở thành một phần của cuộc chiến.
Họ vận chuyển lương thực.
Sửa đường.
Cõng thương binh.
Đưa bộ đội qua sông.
Và làm tất cả những gì có thể để hỗ trợ tiền tuyến.
Nguyễn Thị Suốt là một trong những người như thế.
Điều xúc động nhất trong câu chuyện của bà chính là tuổi tác.
Khi nhiều người ở tuổi của bà đã có thể nghỉ ngơi bên con cháu, Nguyễn Thị Suốt vẫn ngày ngày ra bến sông.
Bà biết máy bay có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Biết chuyến đò có thể gặp nguy hiểm.
Nhưng bà vẫn tiếp tục.
Không phải vì bà không sợ.
Mà vì bà hiểu rằng phía bên kia sông còn có những người đang cần được đưa qua.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày Mẹ Suốt hy sinh.
Sông Nhật Lệ hôm nay đã yên bình.
Không còn tiếng máy bay.
Không còn những chuyến đò phải tranh thủ giữa các đợt bom.
Nhưng bên dòng sông ấy, câu chuyện về người phụ nữ chèo đò năm xưa vẫn được nhắc lại.
Nguyễn Thị Suốt không cầm súng, nhưng mái chèo của bà đã trở thành một phần của cuộc kháng chiến. Bà không trực tiếp đứng trong chiến hào, nhưng mỗi chuyến đò vượt sông giữa bom đạn đều là một lần bà góp sức cho tiền tuyến.
Và vì thế, cái tên Mẹ Suốt đã trở thành một biểu tượng đẹp về người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh: bình dị, kiên cường và sẵn sàng cống hiến cho đất nước cho đến những ngày cuối cùng của cuộc đời.



