Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Chiến

anh hùng liệt sĩ Ông Nguyễn Văn Chiến, nguyên quán xã Phước Mỹ Trung (sinh năm 1944). Ông tham gia nhập ngũ tháng 7/1963 là 1 chiến sĩ xung phong đầy nhiệt huyết . Khi Ông tham gia kháng chiến ở Bắc Suối Cát, BìnhLong không may bị B52 trúng chết tại chiến trường hi sinh ngày 10/07/1967 đơn vị khi hi sinh của ông C2D4E2. Dù Ông và các anh hùng khác ngã xuống ở Điện Biên, trước cửa ngõ Sài Gòn, hay trên đảo Gạc Ma, đảo Hoàng Sa, Trường Sa những năm gần đây thì họ vẫn cùng chung nhau một ngày giỗ

Vĩnh Long05/12/2025xã đoàn Phước Mỹ Trung (xã đoàn Phước Mỹ Trung)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa muôn vàn câu chuyện thời hoa lửa, có những con người dù không nổi danh trong sử sách vẫn để lại những dấu ấn sâu đậm trong lòng quê hương. Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Chiến, người con của xã Phước Mỹ Trung, là một trong những người như thế — một cuộc đời bình dị nhưng sáng lên bởi ý chí kiên cường và tinh thần xả thân vì Tổ quốc.

Sinh năm 1944, lớn lên giữa những năm tháng quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh, Nguyễn Văn Chiến sớm hiểu rằng độc lập, tự do không phải điều sẵn có. Mới mười chín tuổi, tháng 7 năm 1963, ông viết đơn nhập ngũ. Rời mái nhà nhỏ, rời vòng tay mẹ cha, ông khoác lên mình màu áo lính với tâm thế của một thanh niên xung phong: không sợ gian khổ, không ngại hy sinh, sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu Tổ quốc cần.

Trong quân ngũ, Nguyễn Văn Chiến nổi bật không phải bởi tuổi đời nhiều kinh nghiệm, mà bởi tinh thần hăng hái, gan dạ. Đồng đội kể rằng ông luôn là người đi đầu trong những trận hành quân xuyên đêm, là người không quản hiểm nguy khi nhận nhiệm vụ trinh sát, và cũng chính là người luôn cười động viên anh em trong những giờ phút ác liệt nhất. “Chết thì ai cũng sợ,” ông từng nói, “nhưng nếu mình không đánh, thì ai sẽ đánh cho quê mình đây?” Chính sự giản dị đó đã khiến ông trở thành chỗ dựa tinh thần cho nhiều chiến sĩ trẻ trong đơn vị C2D4E2.

Những năm 1966–1967, chiến trường Bình Long trở thành điểm nóng, bom đạn trút xuống từng ngày. Trong những cánh rừng Bắc Suối Cát, nơi từng gốc cây, ngọn cỏ đều mang mùi thuốc súng, Nguyễn Văn Chiến và đồng đội kiên cường bám trụ, giữ từng vị trí chiến đấu. Nhưng rồi ngày 10 tháng 7 năm 1967 định mệnh ấy ập đến. Một trận B52 rải thảm bất ngờ phủ xuống khu vực đơn vị ông đang đóng quân. Đất trời rung chuyển. Rừng núi nổ tung. Và ở tuổi hai mươi ba, người chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Chiến đã ngã xuống, để lại phía sau tuổi thanh xuân đang dang dở.

Hôm ấy, đồng đội tìm thấy ông trong tư thế nằm đè lên một đồng chí bị thương — như thể đến phút cuối cùng, ông vẫn chọn che chở cho người khác. Hình ảnh ấy đã trở thành câu chuyện được truyền lại suốt nhiều năm như biểu tượng của tình đồng đội, của tinh thần “quyết tử để Tổ quốc quyết sinh”.

Hôm nay, tại nghĩa trang liệt sĩ Phước Mỹ Trung, tấm bia khắc tên ông đứng lặng lẽ dưới hàng cây xanh. Không ồn ào, không phô trương, nhưng bất cứ ai ghé thăm đều cảm nhận được sự thiêng liêng từ nụ cười tuổi hai mươi ba còn như in trên đá lạnh. Cùng với hàng nghìn liệt sĩ khác trên mọi miền đất nước — từ Điện Biên phủ sương đến cửa ngõ Sài Gòn khói lửa, từ Gạc Ma đến Trường Sa — ông cùng hòa vào một ngày giỗ chung: 27 tháng 7.

Nhưng với những người còn sống, ngày 27/7 không chỉ có một lần trong năm. Đó là lời nhắc nhở thường trực rằng sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của những người như Nguyễn Văn Chiến. Và nếu trên mỗi ngôi mộ liệt sĩ chỉ thắp một ngọn nến, thì màn đêm trên đất nước thân thương này sẽ sáng lên như dải Ngân hà — nơi mỗi ánh sáng là một linh hồn bất tử, một người con đã hiến trọn cuộc đời cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn