Anh hùng liệt sĩ – Nguyễn Văn Trỗi (2)
Nguyễn Văn Trỗi sinh ngày 1/2/1940 tại Quảng Nam, trong một gia đình nghèo giàu truyền thống cách mạng. Năm 1954, anh ra Đà Nẵng, sau đó vào Sài Gòn làm thợ điện ở nhà máy đèn Chợ Quán. Tại đây, anh tham gia vào tổ chức biệt động và trở thành một chiến sĩ cách mạng kiên trung giữa lòng thành phố bị tạm chiếm. Năm 1964, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go. Với lòng yêu nước nồng nàn và lòng căm thù giặc sâu sắc, anh Trỗi đã xung phong nhận nhiệm vụ đặc biệt: đặt mìn tại c
Tuy nhiên, kế hoạch không thành, anh bị bắt vào ngày 9/5/1964. Trong những
ngày tháng bị giam cầm tại khám Chí Hòa, kẻ thù đã dùng mọi thủ đoạn dã man
nhất, từ tra tấn dã man đến dụ dỗ mua chuộc, hòng bắt anh khai ra đồng đội.
Nhưng tất cả đều thất bại trước ý chí sắt đá của người thanh niên thợ điện.
Sáng ngày 15/10/1964, kẻ thù đưa anh ra pháp trường. Trước họng súng của quân
thù, Nguyễn Văn Trỗi không hề run sợ. Hình ảnh anh đứng hiên ngang, giật phắt
chiếc băng đen bịt mắt để được nhìn mảnh đất quê hương lần cuối đã trở thành
biểu tượng bất tử.
Câu nói cuối cùng của anh vang vọng cả đất trời: tổ quốc ;Không, phải để tôi nhìn mảnh
đất này, mảnh đất thân yêu của tôi!". Và trước khi tiếng súng vang lên, anh đã hô
vang: tổ quốc;Hồ Chí Minh muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm! Hồ Chí Minh muôn
năm! Việt Nam muôn năm!".
Anh ngã xuống khi mới 24 tuổi, để lại nỗi tiếc thương vô hạn nhưng cũng thắp lên
ngọn lửa đấu tranh rực cháy trong lòng hàng triệu thanh niên Việt Nam. Cuộc đời
anh là một bản anh hùng ca rực rỡ nhất trong nền hòa bình ;Thời Hoa Lửa;, là minh chứng cho
tinh thần yêu nước ;Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh cho đồng bào; của dân tộc ta.



