Anh hùng liệt sĩ Nguyễn văn trỗi
Anh hùng liệt sĩ Nguyễn văn trỗi
Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc, có những con người tuy tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã bước vào bất tử bằng lòng quả cảm phi thường. Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi – người thợ điện bình dị trở thành chiến sĩ biệt động kiên cường – là một biểu tượng sáng rực như thế.
Sinh năm 1940 trong một gia đình nghèo ở Điện Bàn (Quảng Nam), Nguyễn Văn Trỗi sớm nếm trải sự cơ cực của cuộc sống. Năm 1954, theo gia đình vào Sài Gòn, anh làm thợ điện tại Nhà máy đèn Chợ Quán. Chính trong môi trường lao động ấy, anh được giác ngộ lý tưởng cách mạng, được hun đúc tinh thần yêu nước và sau đó trở thành chiến sĩ biệt động thuộc Đại đội quyết tử cánh Tây Nam Sài Gòn.
Năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi nhận nhiệm vụ đặc biệt: đặt mìn tại cầu Công Lý để ngăn chặn phái đoàn quân sự Hoa Kỳ do Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ dẫn đầu. Đó là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm, đòi hỏi sự mưu trí, dũng cảm và cả sự chấp nhận hi sinh. Kế hoạch không thành, anh bị bắt và trong nhiều tháng bị địch tra hỏi, ép buộc nhằm khai thác cơ sở cách mạng. Nhưng trước mọi thủ đoạn, Nguyễn Văn Trỗi vẫn một mực giữ trọn lòng trung kiên, không đánh đổi đồng đội và Tổ quốc để bảo toàn bản thân. Bản lĩnh sắt đá của anh khiến kẻ thù phải bất lực và tức tối.
Có lúc tưởng như hy vọng được thắp lên khi một tổ chức du kích Venezuela tuyên bố trao đổi anh với một trung tá không quân Hoa Kỳ. Nhưng sau khi con tin được tự do, phía đối phương đã lật lọng, vội vàng đưa anh ra pháp trường. Dẫu vậy, trong thời khắc định mệnh, Nguyễn Văn Trỗi không hề run sợ. Ngược lại, anh đã biến giây phút ấy thành đỉnh cao khí phách của một người chiến sĩ cộng sản.
Trước đông đảo phóng viên quốc tế, anh đã dõng dạc cất tiếng hô vang, những lời nói làm rền vang lòng người, lay động lương tri của thế giới:
“Hãy nhớ lấy lời tôi!
Đả đảo đế quốc Mỹ!
Đả đảo Nguyễn Khánh!
Hồ Chí Minh muôn năm!
Việt Nam muôn năm!”
Đó không chỉ là tiếng nói của riêng anh, mà còn là tiếng nói của tinh thần dân tộc, của ý chí không khuất phục trước bạo lực, của khát vọng độc lập cháy bỏng.
Sự hi sinh của Nguyễn Văn Trỗi đã chạm đến trái tim hàng triệu người Việt Nam và bạn bè quốc tế. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã viết về anh với tất cả sự trân trọng:
“Chí khí lẫm liệt của anh hùng Trỗi là tấm gương sáng cho mọi người yêu nước, nhất là thanh niên.”
Những lời ấy là minh chứng cho giá trị lớn lao của sự hi sinh: anh không chỉ ngã xuống cho độc lập của Tổ quốc, mà còn để lại cho thế hệ mai sau bài học về lòng dũng cảm, lòng trung thành và niềm tin tuyệt đối vào chính nghĩa.
Ngày nay, tên anh được đặt cho trường học, đường phố, công trình… như một lời nhắc nhở:
Tổ quốc này được xây nên từ máu xương của những người trẻ dám sống và dám chết vì dân tộc.
Nguyễn Văn Trỗi đã rời xa cuộc đời khi tuổi mới đôi mươi, nhưng tên tuổi anh vẫn còn đó, ngời sáng trong trang sử vàng của Việt Nam. Tấm gương của anh truyền cảm hứng cho mỗi người chúng ta sống có lý tưởng, có trách nhiệm và biết đứng lên trước khó khăn, thử thách.
Anh đã hi sinh, nhưng tinh thần, khí phách và tiếng hô của anh sẽ còn vang mãi cùng đất nước.



