ANH HÙNG LIỆT SĨ NGUYỄN VIẾT NINH – NGƯỜI CON ĐẤT TỔ VÀ LỜI THỀ BẤT TỬ KHẮC TRÊN BÁNG SÚNG VỊ XUYÊN
Giữa trập trùng đá núi tai mèo nơi địa đầu Tổ quốc, có những câu chuyện đã hóa thân thành huyền thoại, có những cuộc đời đã hòa vào lòng đất mẹ để dệt nên bài ca bất tử của tình yêu quê hương. Đi qua những năm tháng khốc liệt của cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc, mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang) đã trở thành một "lò vôi thế kỷ", nơi thử thách ý chí sắt đá của những người lính trẻ. Và chính tại nơi bờ cõi thiêng liêng ấy, một lời thề son sắt đã được khắc lên báng súng, trở thành điểm tựa tinh thần và ngọn đuốc rực sáng cho cả một thế hệ quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.
Người chiến sĩ kiên trung viết nên lời thề huyền thoại ấy là Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Ninh. Anh sinh năm 1961 trong một gia đình đồng bào dân tộc Mường giàu truyền thống yêu nước tại xã Minh Hòa, huyện Yên Lập, tỉnh Phú Thọ – vùng đất Chiến khu Phục Cổ kiên cường năm xưa.
Thuở thiếu thời, anh là một chàng trai trung du tộc ngộc cao lớn gần mét tám, là tay đập chủ công xuất sắc của đội bóng chuyền xã, luôn tràn đầy nhiệt huyết và được dân làng mến mộ. Khi tiếng súng xâm lăng của quân bành trướng Trung Quốc vang lên nơi biên thùy, gác lại những ước mơ tuổi trẻ, người con ưu tú của Đất Tổ đã hăng hái lên đường nhập ngũ. Bằng sự mưu trí và tinh thần trách nhiệm cao, anh nhanh chóng trưởng thành và được tin tưởng giao giữ cương vị Trung đội trưởng bộ binh thuộc Đại đội 5, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 876, Sư đoàn 356.
Thời điểm năm 1984 – 1985, mặt trận Vị Xuyên bước vào giai đoạn cam go và khốc liệt nhất khi địch huy động hàng vạn quân cùng hỏa lực pháo binh khổng lồ bắn phá điên cuồng hòng chiếm đóng các cao điểm biên giới. Giữa những ngày đông giá rét rạng sáng ngày 19/1/1985 (tức ngày 29 Tết Giáp Tý), khi hậu phương đang chuẩn bị đón Giao thừa thì tại điểm E5 của cao điểm 685, Trung đội trưởng Nguyễn Viết Ninh cùng đồng đội đang phải gồng mình chống trả những trận mưa pháo cấp tập dọn đường cho cả một tiểu đoàn bộ binh địch lao lên.
Trước đó, trong cái đói, cái khát do đường tiếp tế bị khống chế, anh Ninh đã bị thương từ ngày hôm trước nhưng kiên quyết từ chối lui về tuyến sau. Anh treo cánh tay trái bị thương, bò khắp trận địa gom nhặt từng viên đạn, khẩu súng của đồng đội đã ngã xuống để tiếp tục bám trụ. Đến trưa, anh lại bị pháo găm vào chân, mất m.á.u xối xả, đại đội trưởng lệnh lên cáng thương nhưng anh vẫn ôm chặt khẩu AK quyết không rời chốt.
Đến cuối chiều ngày 29 Tết, sau khi cùng đơn vị bẻ gãy hàng chục đợt phản kích của giặc, một mảnh pháo nghiệt ngã đã găm vào đầu anh. Người trung đội trưởng trẻ tuổi đã anh dũng ngã xuống khi vừa tròn 24 tuổi xuân, ngay trước thềm mùa xuân mới của dân tộc.
Khi tiếng pháo tạm ngơi, đồng đội lên đưa thi thể anh về, ai nấy đều nghẹn ngào rơi lệ khi thấy bàn tay anh vẫn ôm chặt trước ngực khẩu súng AK. Trên báng súng ấy, dòng chữ khắc bằng mũi dao găm, quệt vội lớp kem đánh răng cho sáng rõ vẫn ngời lên bản lĩnh kiên cường: "Sống bám đá, chết hóa đá, thành bất tử". Lời tuyên thệ ấy không chỉ là ý chí riêng của Nguyễn Viết Ninh mà đã trở thành lời thề thiêng liêng, là phương châm sống và chiến đấu của hàng vạn người lính Vị Xuyên giữa những ngày giữ đất.
Bên cạnh lý tưởng cách mạng cao đẹp, gia tài tinh thần duy nhất của người anh hùng trẻ tuổi để lại còn là một mối tình đầu dang dở đầy xúc động với người bạn gái tên Tư quê Lào Cai. Những lá thư hẹn ước một ngày hòa bình sẽ về quê hương Đất Tổ lập nghiệp được gia đình gìn giữ như báu vật suốt hàng thập kỷ, và phải đến ba mươi năm sau, nhờ sự kết nối của các cựu chiến binh Sư đoàn 356, người con gái năm xưa mới có dịp về lại Phú Thọ, thắp nén hương thơm vẹn nghĩa vẹn tình bên mộ phần người yêu cũ.
Ghi nhận sự hy sinh vô bờ bến và chiến công oanh liệt của anh, ngày 29/8/1985, liệt sĩ Nguyễn Viết Ninh đã được Đảng và Nhà nước trang trọng truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.
Sau gần ba mươi năm nằm lại cùng đồng đội tại Nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên, đến tháng 11/2014, hài cốt của anh đã được gia đình và đơn vị trang trọng đón về an táng tại quê nhà Minh Hòa, Yên Lập. Giờ đây, lời thề bất hủ của anh đã được tạc trang trọng trên bức phù điêu tại Đền thờ Liệt sĩ điểm cao 468 (Thanh Thủy, Vị Xuyên), và tên anh cũng đã được đặt cho một con phố khang trang tại thành phố Hà Giang.
Dù thời gian có lùi xa, hình ảnh người trung đội trưởng ôm chặt khẩu súng bám chốt ngày giáp Tết sẽ mãi là biểu tượng ngời sáng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, nhắc nhở các thế hệ hôm nay về giá trị của độc lập, tự do và chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ mà cha ông đã phải đổi bằng xương m.á.u để gìn giữ.


