Bài viết

ANH HÙNG LIỆT SĨ NGUYỄN VIẾT NINH: “SỐNG BÁM ĐÁ, CHẾT HÓA ĐÁ BẤT TỬ”

Giữa những ngày tháng khốc liệt của mặt trận Vị Xuyên, có một người lính trẻ đã gửi lại tuổi xuân nơi cao điểm 685. **Anh hùng – Liệt sĩ Nguyễn Viết Ninh (1962–1985)**, Trung đội trưởng thuộc Sư đoàn 356, đã kiên cường bám trụ, dù nhiều lần bị thương vẫn không rời trận địa. Trên báng súng, anh khắc chín chữ: **“Sống bám đá đánh giặc, chết hóa đá bất tử”** – lời thề đã trở thành biểu tượng về ý chí và lòng quả cảm của những người lính Vị Xuyên. Anh hy sinh ngày 19/1/1985, khi tuổi đời vừa tròn 24.

Tây Ninh11/08/2026Xã Yên Minh (Đoàn xã Yên Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA

ANH HÙNG LIỆT SĨ NGUYỄN VIẾT NINH

“SỐNG BÁM ĐÁ ĐÁNH GIẶC, CHẾT HÓA ĐÁ BẤT TỬ”

Có những lời thề được nói ra rồi theo năm tháng mà lặng đi.

Nhưng cũng có những lời thề được viết bằng cả tuổi xuân của một con người.

Giữa những năm tháng chiến đấu bảo vệ biên cương phía Bắc, trên mảnh đất Vị Xuyên – Hà Giang, người lính trẻ Nguyễn Viết Ninh đã để lại một lời thề như thế.

Anh sinh năm 1962, quê ở xã Minh Hòa, huyện Yên Lập, tỉnh Phú Thọ. Khi tuổi đời còn rất trẻ, anh khoác lên mình màu áo lính và trở thành Trung đội trưởng thuộc Đại đội 5, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 876, Sư đoàn 356.

Năm 1984, anh cùng đồng đội có mặt tại mặt trận Vị Xuyên.

Nơi đây, những dãy núi đá cao, hiểm trở trở thành chiến trường vô cùng khốc liệt. Với những người lính trẻ, phía trước không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là lời thề bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Và Nguyễn Viết Ninh đã lựa chọn cho mình một lời thề.

Trên báng súng, anh khắc chín chữ:

“Sống bám đá đánh giặc, chết hóa đá bất tử.”

Chín chữ ngắn ngủi nhưng chứa đựng cả một ý chí lớn lao.

Đó là quyết tâm của một người lính: còn sống thì còn chiến đấu, còn đồng đội, còn trận địa thì còn bám trụ.

Đầu tháng 1 năm 1985, tại cao điểm 685, những trận chiến diễn ra vô cùng căng thẳng.

Nguyễn Viết Ninh cùng đồng đội kiên cường giữ chốt.

Ngày 16/1, anh bị thương ở tay nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu. Những ngày tiếp theo, trận chiến vẫn diễn ra quyết liệt. Đến ngày 18/1, anh tiếp tục bị thương ở chân.

Đồng đội muốn đưa anh về tuyến sau.

Nhưng người trung đội trưởng ấy vẫn quyết tâm ở lại.

Anh hiểu rằng phía trước còn đồng đội.

Còn trận địa.

Và còn nhiệm vụ chưa hoàn thành.

Theo lời kể của những người đồng đội, dù bị thương, anh vẫn tiếp tục chỉ huy chiến đấu.

Ngày 19/1/1985, trận chiến tại cao điểm 685 tiếp tục diễn ra.

Nguyễn Viết Ninh bị thương nặng và anh đã anh dũng hy sinh.

Anh ra đi khi tuổi đời mới 24 tuổi.

Một tuổi đời còn quá trẻ.

Một mùa xuân chưa kịp đi qua.

Một cuộc đời còn rất nhiều điều phía trước.

Nhưng anh đã gửi lại tuổi thanh xuân của mình nơi biên cương Tổ quốc.

Những người đồng đội sống sót sau trận chiến vẫn nhớ về anh.

Họ nhớ một người trung đội trưởng kiên cường.

Nhớ người lính trẻ luôn ở bên đồng đội trong những thời khắc khó khăn nhất.

Và đặc biệt, họ nhớ chín chữ trên báng súng.

“Sống bám đá đánh giặc, chết hóa đá bất tử.”

Lời thề ấy không chỉ thuộc về riêng Nguyễn Viết Ninh.

Nó dần trở thành lời thề chung, trở thành biểu tượng về tinh thần chiến đấu của những người lính đã từng sống, chiến đấu và hy sinh tại mặt trận Vị Xuyên.

Tháng 8 năm 1985, Nhà nước truy tặng Nguyễn Viết Ninh danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Sau gần 30 năm nằm lại cùng đồng đội tại Nghĩa trang Liệt sĩ Vị Xuyên, năm 2014, hài cốt của anh được đưa về quê nhà Phú Thọ để an táng bên gia đình.

Ngày hôm nay, tại cao điểm 468 – nơi tưởng niệm những người con đã hy sinh vì biên cương – lời thề năm xưa vẫn được khắc ghi.

Không phải để nhắc về chiến tranh.

Mà để nhắc về giá trị của hòa bình.

Không phải để kể về mất mát.

Mà để thế hệ hôm nay hiểu rằng, phía sau cuộc sống bình yên là biết bao tuổi trẻ đã gửi lại nơi biên giới.

Nguyễn Viết Ninh đã nằm lại ở Vị Xuyên khi tuổi đời còn rất trẻ.

Nhưng 24 năm của một đời người đã trở thành một phần ký ức không thể lãng quên.

Anh đã “hóa đá” giữa miền biên cương.

Và lời thề năm ấy vẫn còn vang vọng:

“Sống bám đá đánh giặc,
chết hóa đá bất tử.”

Để hôm nay, mỗi khi nhắc đến Vị Xuyên, chúng ta không chỉ nhớ về những ngọn núi đá.

Mà còn nhớ về những người lính trẻ đã gửi lại tuổi xuân của mình cho Tổ quốc, cho biên cương và cho những ngày bình yên của thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn