Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân
Bài viết “Câu chuyện thời hoa lửa – Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân” kể về cuộc đời, quá trình chiến đấu và sự hy sinh anh dũng của Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân trong kháng chiến chống Mỹ. Trọng tâm là trận chiến ngày 18/11/1964 tại Cha Lo, Quảng Bình, nơi ông dù bị thương nặng vẫn kiên cường chỉ huy đồng đội và hô vang câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”.

Câu chuyện thời hoa lửa
Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân
Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những câu nói đã trở thành bất tử, trở thành phương châm sống và chiến đấu của cả một thế hệ. Một trong những câu nói đanh thép, truyền lửa mạnh mẽ nhất chính là:
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Chủ nhân của lời hô hào vang dội ấy chính là Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân – người con ưu tú của quê hương Vĩnh Phúc, người đội trưởng pháo cao xạ đã lấy máu mình để tô thắm lá cờ quyết thắng.
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của anh là những ngày tháng cơ cực, đi làm thuê cuốc mướn để phụ giúp gia đình. Chính sự áp bức của chế độ cũ đã hun đúc trong anh ý chí cách mạng sục sôi. Năm 18 tuổi, anh nhập ngũ, bắt đầu cuộc đời binh nghiệp đầy vinh quang của mình.
Câu chuyện làm nên tên tuổi và sự bất tử của Nguyễn Viết Xuân diễn ra vào những năm đầu khi đế quốc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc. Lúc bấy giờ, anh là Chính trị viên phó Đại đội 3, Tiểu đoàn 14 pháo cao xạ, thuộc Sư đoàn Phòng không 367. Đơn vị của anh có nhiệm vụ bảo vệ vùng trời phía Tây Quảng Bình – cửa ngõ quan trọng của con đường chi viện cho miền Nam ruột thịt.
Sáng ngày 18 tháng 11 năm 1964, một trận chiến khốc liệt đã nổ ra trên bầu trời Cha Lo (Quảng Bình). Từng tốp máy bay Mỹ hiện đại lao đến như những con diều hâu hung ác, trút bom đạn xối xả xuống trận địa hòng hủy diệt đơn vị pháo cao xạ của ta. Tiếng gầm rú của động cơ phản lực, tiếng bom nổ chát chúa làm rung chuyển cả núi rừng.
Trong khói lửa mịt mù, Nguyễn Viết Xuân với tư thế hiên ngang, đứng trên công sự để quan sát và chỉ huy đồng đội. Anh biết rằng, vào thời khắc sinh tử này, sự bình tĩnh và quyết đoán của người chỉ huy là linh hồn của trận địa. Giữa lúc trận đấu đang ở giai đoạn gay cấn nhất, một mảnh bom đã găm vào đùi phải của anh, làm gãy nát xương đùi. Cơn đau thấu xương làm anh ngã quỵ.
Đồng đội định băng bó và đưa anh về tuyến sau, nhưng Nguyễn Viết Xuân đã kiên quyết từ chối. Anh hiểu rằng nếu anh rời đi lúc này, tinh thần của chiến sĩ có thể bị dao động. Anh yêu cầu y tá cắt bỏ phần chân bị nát để khỏi vướng víu, rồi nén đau đớn, dựa vào thành công sự tiếp tục chỉ huy. Máu chảy ra rất nhiều, mặt anh tái đi vì mất máu, nhưng ánh mắt vẫn rực sáng quyết tâm.
Khi máy bay địch lao xuống thấp để cắt bom, Nguyễn Viết Xuân đã dồn hết sức lực còn lại, dõng dạc hô lớn: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!".
Lời hô ấy như một luồng điện truyền khắp trận địa. Các pháo thủ như quên đi nỗi sợ hãi, quên đi sự mệt mỏi, đồng loạt nhả đạn về phía máy bay địch. Tiếng pháo cao xạ nổ giòn giã, xé toạc bầu trời, bắt những "con ma", "thần sấm" của Mỹ phải đền tội. Trong trận chiến ấy, đơn vị của anh đã bắn rơi máy bay Mỹ, bảo vệ an toàn cho mạch máu giao thông.
Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh sau trận đánh đó vì vết thương quá nặng, khi mới tròn 30 tuổi. Anh ra đi, nhưng câu nói cuối cùng của anh đã trở thành biểu tượng của ý chí kiên cường, bất khuất của dân tộc Việt Nam. Nó không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu mà còn là lời thề độc lập, là niềm tin sắt đá vào thắng lợi cuối cùng.
Cuộc đời của anh hùng Nguyễn Viết Xuân là một bài ca đẹp về chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Anh không chỉ chiến đấu bằng vũ khí mà còn chiến đấu bằng tinh thần. Sự hy sinh của anh đã tiếp thêm sức mạnh cho hàng triệu thanh niên Việt Nam lúc bấy giờ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, câu nói "Nhằm thẳng quân thù mà bắn" vẫn còn nguyên giá trị. Đối với thế hệ trẻ, "quân thù" ngày nay có thể là sự lạc hậu, nghèo nàn, là những thói hư tật xấu hay sự vô cảm. Noi gương anh, chúng ta cần phải có cái nhìn trực diện, tinh thần quyết đoán và bản lĩnh sắt đá để vượt qua mọi thử thách, xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.
Anh hùng Nguyễn Viết Xuân đã đi vào lịch sử, tên anh được đặt cho nhiều đường phố, trường học trên khắp cả nước. Hình ảnh người chính trị viên hiên ngang giữa làn mưa bom bão đạn mãi mãi là tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước, là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam. Câu chuyện về anh sẽ còn được kể mãi, như một lời nhắc nhở về giá trị của độc lập, tự do được đổi bằng xương máu của cha ông.



