Người có công giúp đỡ cách mạng

ANH HÙNG LIỆT SĨ NGUYỄN VIẾT XUÂN – NGƯỜI ANH HÙNG VỚI LỜI HÔ BẤT TỬ TRÊN MÂM PHÁO

An Giang24/06/2026Xã Đoàn Thạnh Hưng (Xã Đoàn Thạnh Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ANH HÙNG LIỆT SĨ NGUYỄN VIẾT XUÂN – NGƯỜI ANH HÙNG VỚI LỜI HÔ BẤT TỬ TRÊN MÂM PHÁO

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, những trận đối đầu trên bầu trời miền Bắc đã ghi dấu nhiều trang sử oanh liệt của lực lượng Phòng không - Không quân. Giữa làn mưa bom bão đạn của kẻ thù, Thiếu úy, Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân (1933 – 1964) đã khắc tên mình vào lịch sử với tư thế hiên ngang cùng lời hô đanh thép, trở thành khẩu hiệu tiến công của cả một thế hệ: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!".

Người con kiên trung của quê hương Vĩnh Phúc

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1933 trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Tuổi thơ của anh trải qua nhiều cơ cực, chịu cảnh áp bức của chế độ thực dân, phong kiến. Chính hoàn cảnh ấy đã sớm hun đúc trong anh lòng yêu nước và ý chí cách mạng sắt đá.

Năm 1952, khi mới 19 tuổi, Nguyễn Viết Xuân hăng hái xung phong nhập ngũ, trở thành chiến sĩ trinh sát quân đội. Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, anh cùng đồng đội lăn lộn qua các chiến trường, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bám nắm địa bàn, bảo vệ an toàn cho các lực lượng công kích. Sau ngày hòa bình lập lại ở miền Bắc, anh được cử đi đào tạo chuyên ngành cao xạ và được bổ nhiệm làm Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Sư đoàn 325 (đơn vị pháo cao xạ bảo vệ bầu trời miền Bắc).

Khúc tráng ca trên bầu trời Quảng Bình

Năm 1964, đế quốc Mỹ điên cuồng mở rộng chiến tranh phá hoại ra miền Bắc bằng không quân, hòng chặt đứt mạch máu chi viện cho chiến trường miền Nam. Trọng điểm đánh phá ác liệt nhất chính là vùng đất lửa Quảng Bình — cửa ngõ tiến vào vĩ tuyến 17.

Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trận chiến khốc liệt bùng nổ tại miền Tây Quảng Bình. Quân Mỹ huy động nhiều tốp máy bay phản lực hiện đại bay thấp, liên tục lao xuống trút bom xăng, bom nổ, bắn phá dữ dội vào trận địa của Đại đội 3 nhằm xóa sổ đơn vị pháo cao xạ của ta.

Với cương vị là Chính trị viên đại đội, Nguyễn Viết Xuân không quản hiểm nguy, đứng thẳng trên công sự để quan sát, chỉ huy và động viên tinh thần chiến đấu của các pháo thủ. Anh dũng cảm đi từ mâm pháo này sang mâm pháo khác giữa làn đạn xối xả để chỉ hướng bay của địch. Trong lúc trận đấu đang ở thế giằng co quyết liệt, một loạt đạn phản lực từ máy bay Mỹ bắn trúng trận địa, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng, nát một bên đùi phải.

Nỗi đau thể xác tột cùng không thể khuất phục được người chính trị viên thép. Biết mình không thể sống sót, anh kiên quyết từ chối xe cứu thương, yêu cầu y tá cắt bỏ phần thịt bị nát để không vướng víu rồi tiếp tục dựa vào công sự, nén đau đớn chỉ huy trận đánh. Khi phát hiện một chiếc máy bay Mỹ đang lao thẳng xuống định trút bom vào mâm pháo số 4, Nguyễn Viết Xuân gom hết sức tàn, dõng dạc hô lớn vang vọng cả trận địa: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!".

Lời hô như một mệnh lệnh thiêng liêng, tiếp thêm sức mạnh vô song cho các chiến sĩ. Khẩu pháo cao xạ của đại đội đồng loạt nhả đạn, bắn cháy rụi chiếc máy bay phản lực Mỹ ngay tại chỗ. Giữa tiếng reo hò chiến thắng của đồng đội, Nguyễn Viết Xuân đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên mâm pháo, hiến dâng trọn vẹn tuổi 31 cho sự nghiệp bảo vệ bầu trời Tổ quốc.

Lời hô hóa thành sức mạnh dân tộc

Sự hy sinh oanh liệt và lời hô bất tử của Nguyễn Viết Xuân lập tức trở thành một biểu tượng tinh thần to lớn, dấy lên phong trào thi đua "Nhằm thẳng quân thù mà bắn" trên khắp các mặt trận pháo cao xạ, tên lửa và không quân toàn miền Bắc. Ngày 1 tháng 1 năm 1967, Nguyễn Viết Xuân đã được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ngày nay, câu chuyện về anh đã đi vào thi ca, âm nhạc và những trang sử vàng của Quân đội nhân dân Việt Nam. Tên của anh được trân trọng đặt cho nhiều tuyến đường, trường học và đơn vị quân đội trên khắp cả nước. Tinh thần của người chính trị viên Nguyễn Viết Xuân mãi là ngọn đuốc sáng, nhắc nhở thế hế trẻ hôm nay luôn vững vàng tay súng, sẵn sàng bảo vệ vẹn toàn độc lập, tự do và chủ quyền của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn