Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân – Người chiến sĩ với lời hô bất hủ "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Nguyễn Viết Xuân sinh ra trong một gia đình nông dân giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông trải qua trong những năm đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, Nhân dân lầm than dưới ách xâm lược, ông sớm nuôi dưỡng ý chí tham gia quân đội để bảo vệ Tổ quốc. Năm 1952, khi mới 18 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ và trở thành chiến sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam. Trong quá trình công tác, ông luôn gương mẫu, dũng cảm, được đồng đội tin yêu và cấp trên tín nhiệm.
Quá trình tham gia kháng chiến
Sau Hiệp định Giơnevơ năm 1954, Nguyễn Viết Xuân tiếp tục phục vụ trong quân đội và được giao nhiều nhiệm vụ quan trọng.
Năm 1964, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, ông là Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Trung đoàn 101, Sư đoàn 325, trực tiếp chiến đấu trên chiến trường Quảng Bình.
Ông luôn có mặt ở những nơi khó khăn nhất để động viên bộ đội giữ vững ý chí chiến đấu.
Câu chuyện lịch sử
Ngày 18/11/1964, tại khu vực cao điểm 222 (Quảng Bình), đơn vị của Nguyễn Viết Xuân chiến đấu quyết liệt chống lại các đợt tiến công và oanh tạc của không quân Mỹ.
Trong lúc trận đánh diễn ra ác liệt, ông bị mảnh đạn găm vào người và bị thương rất nặng.
Mặc dù máu chảy nhiều, Nguyễn Viết Xuân vẫn kiên cường đứng dậy, hướng về trận địa pháo và dõng dạc hô lớn:
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Tiếng hô của ông vang lên giữa khói lửa chiến trường đã tiếp thêm sức mạnh cho toàn đơn vị.
Các chiến sĩ lập tức siết chặt tay súng, bắn trả quyết liệt, đánh lui nhiều đợt tiến công của đối phương.
Sau khi truyền mệnh lệnh cuối cùng ấy, Nguyễn Viết Xuân anh dũng hy sinh.
Câu nói "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" đã trở thành một trong những khẩu hiệu nổi tiếng nhất trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam.



