Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG LIỆT SĨ PHÙNG LỤC SINH (1955–1975) – NGƯỜI CHIẾN SĨ TRẺ NGÃ XUỐNG TRONG NGÀY ĐẤT NƯỚC TOÀN THẮNG

Tuổi đời chỉ vừa 20, nhưng Phùng Lục Sinh đã trải qua những năm tháng chiến đấu đầy quả cảm, từ một chiến sĩ du kích trở thành cán bộ chỉ huy cấp tiểu đoàn. Anh hy sinh khi trận chiến cuối cùng đang đi đến hồi kết, đúng ngày quê hương Sóc Trăng được giải phóng. Câu chuyện về người chiến sĩ trẻ ấy trở thành một trang bi tráng trong lịch sử đấu tranh cách mạng của quân và dân Sóc Trăng.

Cần Thơ12/08/2026Xã Long Kiến (Đoàn xã Long Kiến)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
ANH HÙNG LIỆT SĨ PHÙNG LỤC SINH (1955–1975) – NGƯỜI CHIẾN SĨ TRẺ NGÃ XUỐNG TRONG NGÀY ĐẤT NƯỚC TOÀN THẮNG

Phùng Lục Sinh sinh năm 1955 trong một gia đình nông dân nghèo, giàu truyền thống yêu nước tại ấp Thạnh Đức, xã Long Đức, huyện Long Phú, tỉnh Sóc Trăng, nay thuộc xã Long Phú, thành phố Cần Thơ. Lớn lên giữa những năm tháng chiến tranh, chàng trai trẻ sớm chứng kiến cảnh quê hương bị bom đạn, người dân bị áp bức và từ đó nung nấu ý chí đứng lên chiến đấu.

Năm 1972, khi mới 17 tuổi, Phùng Lục Sinh tham gia Đội du kích xã Long Đức, hoạt động bí mật trong vùng địch kiểm soát. Do bị đối phương nghi ngờ, theo dõi, Xã đội Long Đức tổ chức đưa anh vào vùng căn cứ lõm. Từ đây, người thanh niên trẻ chính thức bước vào cuộc chiến, trực tiếp cầm súng bảo vệ quê hương.

Tuổi đời còn rất trẻ nhưng Phùng Lục Sinh nhanh chóng bộc lộ sự gan dạ, quyết đoán và khả năng tổ chức, chỉ huy. Những trận đánh liên tiếp trong những năm 1972–1975 đã tôi luyện anh từ một chiến sĩ du kích trở thành một cán bộ quân sự trưởng thành trên chiến trường.

Tháng 10-1972, lực lượng du kích Long Đức tổ chức tập kích tại ấp Thạnh Đức nhằm đánh tan bộ máy phòng vệ tại chỗ và bắt tên Tỷ.

Sinh ra và lớn lên trên chính mảnh đất này, Phùng Lục Sinh thông thuộc từng con đường, bờ ruộng, lối đi và địa hình trong ấp. Sau khi liên hệ với lực lượng du kích mật làm nội ứng, anh cùng 7 chiến sĩ mang theo số vũ khí còn hạn chế bí mật tiếp cận mục tiêu.

Bằng cách đánh táo bạo, bất ngờ, đội du kích nhanh chóng làm tan rã lực lượng phòng vệ, bắt sống tên Tỷ cùng hai sĩ quan mang cấp bậc chuẩn úy; thu 4 khẩu carbine, một khẩu súng ngắn Colt cỡ 12 ly cùng nhiều quân trang, vật dụng.

Chiến thắng ấy không chỉ làm suy yếu hệ thống kiểm soát của đối phương tại địa phương mà còn cho thấy bản lĩnh của người chiến sĩ du kích mới 17 tuổi.

Cuối tháng 4-1973, Xã đội Long Đức được giao phối hợp với Tiểu đoàn Phú Lợi III, đơn vị vừa thành lập, tiến công Phân chi khu Long Đức.

Trận đánh diễn ra quyết liệt, nhiều tình huống phát sinh ngoài dự kiến. Giữa lúc hai bên giằng co, Phùng Lục Sinh mang khẩu AR-15 cơ động trong trận địa, tìm cách đánh vào những vị trí trọng yếu. Trong trận này, anh trực tiếp tiêu diệt tên cảnh sát trưởng Sáu Lưỡi Mèo, góp phần cùng đơn vị làm chủ trận địa và thu nhiều vũ khí, đạn dược.

Ngày 19-7-1973, Phùng Lục Sinh được kết nạp vào Đảng Lao động Việt Nam. Không lâu sau, anh được điều động về Tiểu đoàn Phú Lợi III thuộc Tỉnh đội Sóc Trăng, lần lượt đảm nhiệm các cương vị Đại đội phó Đại đội 1, Chính trị viên Đại đội 3 và đến đầu tháng 4-1975 được đề bạt làm Tiểu đoàn phó.

Ở tuổi khoảng 20, Phùng Lục Sinh đã đảm nhiệm một trọng trách mà ngay cả những cán bộ lớn tuổi hơn cũng phải trải qua nhiều năm rèn luyện mới có được.

Tháng 1-1974, trên cương vị chỉ huy Đại đội 1, Phùng Lục Sinh xuất phát từ căn cứ Cù Lao Dung, vượt sông, chia lực lượng thành ba mũi bí mật tiếp cận đồn Tứ Giác Đại Ân 2.

Chỉ sau chưa đầy 20 phút chiến đấu quyết liệt, Đại đội 1 phá vỡ hệ thống phòng thủ, làm chủ đồn, gây tổn thất cho lực lượng đối phương và thu nhiều vũ khí.

Trong hai tháng cuối năm 1974 và đầu năm 1975, trên cương vị Chính trị viên Đại đội 3, Phùng Lục Sinh tiếp tục chỉ huy đơn vị tiến công nhiều cứ điểm như đồn Hòa Nhờ, đồn Kinh Ngang và đồn Hòa Quới A.

Những trận đánh liên tiếp giành thắng lợi khiến người cán bộ trẻ ngày càng được đồng đội và nhân dân tin yêu. Trong vùng khi ấy lan truyền câu nói thể hiện niềm tin của nhân dân đối với người chỉ huy trẻ: “Có Phùng Lục Sinh, đánh đâu thắng đó.”

Cuối tháng 3-1975, trước những chuyển biến nhanh chóng của chiến trường, thời cơ giải phóng hoàn toàn miền Nam ngày càng đến gần. Quân và dân Sóc Trăng khẩn trương chuẩn bị lực lượng, sẵn sàng tiến công, giành chính quyền.

Trong kế hoạch giải phóng thị xã Sóc Trăng, Tiểu đoàn Phú Lợi III được giao nhiệm vụ tiến công sân bay Sóc Trăng, nơi đặt Sở chỉ huy Liên đoàn 953, nhằm cắt đứt sự chỉ huy của đối phương, không cho lực lượng tại đây điều quân phản kích.

Tiểu đoàn phó Phùng Lục Sinh được giao trực tiếp chỉ huy Đại đội 1 tiến vào sân bay, đánh chiếm Sở chỉ huy Liên đoàn 953, sau đó giữ vững trận địa để chờ hai mũi quân bạn từ phía Bắc và phía Nam tiến vào hợp điểm.

Khoảng 12 giờ ngày 30-4-1975, phần lớn lực lượng đối phương tại thị xã Sóc Trăng đã hạ vũ khí đầu hàng. Tuy nhiên, quân đồn trú tại sân bay và Ban Chỉ huy Liên đoàn 953 vẫn tiếp tục chống cự.

Khoảng 12 giờ 30, các mũi tiến công của Tiểu đoàn Phú Lợi III đồng loạt đánh vào sân bay.

Phùng Lục Sinh trực tiếp dẫn một bộ phận cán bộ, chiến sĩ đánh bọc sườn, yểm trợ cho các mũi của Đại đội 1 tiến lên. Trước hệ thống hỏa lực và các ổ đề kháng chống trả quyết liệt, lực lượng tiến công chịu nhiều thương vong.

Nhận thấy nếu không nhanh chóng phá vỡ tuyến phòng thủ, toàn đơn vị có thể rơi vào thế bất lợi, Phùng Lục Sinh mang khẩu B40 lao lên phía trước, bắn thẳng vào khu kho xăng. Một tiếng nổ lớn vang lên, lửa và khói bốc cao, đội hình phòng thủ của đối phương rơi vào hỗn loạn.

Giữa trận địa, người Tiểu đoàn phó trẻ hô lớn thúc giục đồng đội xung phong. Các chiến sĩ lập tức đồng loạt vượt lên, đánh sâu vào những vị trí cố thủ cuối cùng.

Trong quá trình chiến đấu, Phùng Lục Sinh bị thương nặng, một chân bị gãy, mất nhiều máu. Nhưng ngay cả khi bị thương, anh vẫn tiếp tục chỉ huy đơn vị, cùng đồng đội đánh lui các đợt phản kích.

Khi chỉ còn cách Sở chỉ huy Liên đoàn 953 khoảng 100 mét, anh kiệt sức và nằm lại giữa trận địa.

Cùng thời điểm đó, hai mũi quân của Tiểu đoàn Phú Lợi III từ phía Bắc và phía Nam sân bay tiến vào hợp điểm theo kế hoạch.

Khoảng 14 giờ ngày 30-4-1975, toàn bộ lực lượng đối phương tại sân bay Sóc Trăng hạ vũ khí đầu hàng. Thị xã Sóc Trăng được hoàn toàn giải phóng.

Phùng Lục Sinh được đồng đội khẩn trương đưa về Trạm Quân y tỉnh để cứu chữa. Nhưng vết thương quá nặng, mất quá nhiều máu, anh đã hy sinh trên đường đi – khi ngày toàn thắng của quê hương vừa đến.

Theo những tư liệu địa phương và lời kể của đồng đội, trước lúc hy sinh, anh chỉ còn đủ sức thều thào một ước nguyện giản dị: “Mình chỉ mong vậy thôi, làm hạt phân bón cho cây lúa tốt tươi.”

Một người lính trẻ đã chọn cách gửi tuổi xuân của mình lại cho đất mẹ, để những cánh đồng quê hương tiếp tục xanh.

Phùng Lục Sinh hy sinh khi mới khoảng 20 tuổi. Chỉ trong ba năm chiến đấu, từ một chiến sĩ du kích ở Long Đức, anh đã trưởng thành qua chiến trường, lần lượt đảm nhiệm nhiều cương vị và trở thành Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn Phú Lợi III.

Cuộc đời chiến đấu của anh tuy ngắn ngủi nhưng là một hành trình đầy dấu ấn: từ những trận đánh trong vùng địch kiểm soát, những cuộc tập kích táo bạo đến trận chiến cuối cùng tại sân bay Sóc Trăng trong thời khắc lịch sử của dân tộc.

Ghi nhận những chiến công và sự hy sinh đặc biệt xuất sắc, Nhà nước đã truy tặng Liệt sĩ Phùng Lục Sinh danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cùng nhiều phần thưởng cao quý.

Anh ngã xuống đúng ngày đất nước thống nhất. Tuổi hai mươi của Phùng Lục Sinh dừng lại giữa trận địa, nhưng lý tưởng, lòng dũng cảm và sự hy sinh của người chiến sĩ trẻ vẫn còn mãi với quê hương.

Từ mảnh đất Long Đức năm nào đến những cánh đồng Sóc Trăng hôm nay, câu chuyện về Phùng Lục Sinh vẫn nhắc nhớ một điều giản dị mà thiêng liêng: có những người đã dành trọn tuổi xuân để đổi lấy mùa xuân hòa bình cho đất nước.

Người thanh niên ấy đã không kịp nhìn thấy quê hương trong ngày thanh bình. Nhưng ước nguyện cuối cùng của anh – được hóa thành “hạt phân bón cho cây lúa tốt tươi” – như đã trở thành một phần của đất, của đồng ruộng và của cuộc sống hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn