ANH HÙNG LIỆT SĨ TÔ VĨNH DIỆN
ANH HÙNG LIỆT SĨ TÔ VĨNH DIỆN
CÂU CHUYỆN THỜI HOA ĐỎ: ANH HÙNG LIỆT SĨ TÔ VĨNH DIỆN – LẤY THÂN
CHÈN PHÁO
Trong những bài học lịch sử ở trường, em đã từng nghe đến những cái tên nổi tiếng như Võ Thị Sáu, Nguyễn Văn Trỗi… Nhưng có một anh hùng mà em nghĩ không nhiều người biết rõ câu chuyện phía sau, đó là Anh hùng liệt sĩ Tô Vĩnh Diện – người chiến sĩ đã lấy thân mình chèn pháo trong chiến dịch Điện Biên Phủ.
Tô Vĩnh Diện sinh năm 1924 tại Thanh Hóa, là một người con của vùng quê nghèo
nhưng giàu lòng yêu nước. Khi đất nước bước vào những năm tháng kháng chiến
chống Pháp đầy gian khổ, anh tình nguyện nhập ngũ, trở thành chiến sĩ pháo binh.
Năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ diễn ra. Đây là trận quyết chiến chiến lược, nơi
quân ta phải đưa những khẩu pháo lớn vượt rừng, vượt núi, kéo lên những vị trí
hiểm trở để chuẩn bị tấn công. Những khẩu pháo nặng hàng tấn được kéo đi bằng
sức người, dây thừng và những thanh gỗ. Con đường kéo pháo vô cùng nguy hiểm:
dốc cao, trơn trượt, vực sâu bên cạnh, chỉ cần sơ suất là pháo có thể lao xuống vực,
gây thiệt hại lớn.
Trong một lần kéo pháo lên trận địa, do đường dốc quá cao và trơn, khẩu pháo bất
ngờ tuột dây, lao nhanh xuống dốc. Nếu pháo rơi xuống vực, không chỉ mất vũ khí
quan trọng mà còn có thể khiến nhiều đồng đội bị kéo theo, nguy hiểm đến tính
mạng.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tô Vĩnh Diện không hề do dự. Anh lao người vào
bánh pháo, lấy thân mình chèn pháo, giữ khẩu pháo lại để đồng đội kịp thời xử lý.
Khẩu pháo được cứu, nhưng anh đã hy sinh ngay tại đó.
Khi đọc đến chi tiết này, em thật sự bị ám ảnh. Một con người bằng xương bằng thịt
đã dùng chính cơ thể mình để chặn một khẩu pháo nặng hàng tấn. Đó không còn là
lòng dũng cảm bình thường nữa, mà là sự hy sinh tuyệt đối, là quyết tâm “thà chết
chứ không để mất pháo, không để đồng đội gặp nguy hiểm”.
Em tự hỏi: Điều gì khiến một người trẻ tuổi có thể chọn cái chết nhanh như vậy?
Câu trả lời có lẽ chỉ gói gọn trong hai chữ: Tổ quốc. Trong thời chiến, Tổ quốc là lý
tưởng lớn nhất. Sự sống của cá nhân có thể nhỏ bé, nhưng sự sống của đất nước
là điều thiêng liêng.
Ngày nay, em được sống trong hòa bình, được học tập trong lớp học đầy đủ ánh
sáng, được vui chơi, mơ ước và lựa chọn tương lai. Nhưng để có những điều bình
thường ấy, đã có những con người như anh Tô Vĩnh Diện ngã xuống, đổi cả tuổi trẻ
và mạng sống.



