Anh hùng Liệt sĩ Tô Vĩnh Diện - Lấy thân chèn pháo
Anh hùng Liệt sĩ Tô Vĩnh Diện - Lấy thân chèn pháo
KÝ ỨC THỜI HOA LỬA
Anh hùng Liệt sĩ Tô Vĩnh Diện - Lấy thân chèn pháo

"Có những phút làm nên lịch sử
Có cái chết hóa thành bất tử"
Câu chuyện về Tô Vĩnh Diện không chỉ là một trang sử về lòng dũng cảm, mà còn là biểu tượng rực rỡ nhất của tinh thần 'Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh' trong chiến dịch Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu. Cuộc đời ông là bản anh hùng ca về sự hy sinh quên mình vì đại nghĩa dân tộc.
Anh hùng Tô Vĩnh Diện sinh năm 1924 tại xã Nông Trường, huyện Nông Cống (nay thuộc huyện Triệu Sơn), tỉnh Thanh Hóa. Lớn lên trong cảnh đất nước lầm than dưới ách đô hộ của thực dân Pháp, từ nhỏ ông đã phải đi làm thuê, ở đợ để giúp đỡ gia đình. Chính những nỗi đau mất mát và sự bất công của chế độ cũ đã hun đúc trong ông một ý chí kiên cường và lòng căm thù giặc sâu sắc.
Năm 1946, khi tiếng súng kháng chiến toàn quốc bùng nổ, ông hăng hái tham gia dân quân địa phương. Đến năm 1950, Tô Vĩnh Diện chính thức nhập ngũ. Với tinh thần trách nhiệm cao và ý thức kỷ luật tốt, ông luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.
Năm 1953, chuẩn bị cho những chiến dịch lớn, quân đội ta thành lập các đơn vị pháo cao xạ để đối phó với ưu thế trên không của thực dân Pháp. Tô Vĩnh Diện được điều về Đại đội 827, Tiểu đoàn 394, Trung đoàn 367. Đây là đơn vị pháo 37mm đầu tiên của quân đội ta.
Trong quá trình huấn luyện tại nước bạn, dù gặp nhiều khó khăn về ngôn ngữ và kỹ thuật, Tô Vĩnh Diện vẫn luôn gương mẫu, vừa học vừa giúp đỡ đồng đội. Ông thường xuyên động viên anh em: 'Súng pháo là tài sản của nhân dân, là mồ hôi nước mắt của đồng bào, chúng ta phải giữ gìn như chính con ngươi của mắt mình'.
Để chuẩn bị cho chiến dịch Điện Biên Phủ, Trung đoàn 367 nhận lệnh kéo pháo vào trận địa. Đây là một kỳ tích chưa từng có trong lịch sử chiến tranh. Những khẩu pháo nặng hàng tấn phải được kéo hoàn toàn bằng sức người vượt qua những dốc cao 30-40 độ, bên cạnh là vực thẳm sâu hun hút.
Dưới trời mưa phùn, đường trơn trượt, mỗi mét đường dịch chuyển là một cuộc đấu trí, đấu lực nghẹt thở. Khẩu đội của Tô Vĩnh Diện luôn dẫn đầu, vượt qua những cung đường nguy hiểm nhất như dốc Chuối, dốc Voi. Tiếng hò 'Hò dô ta nào' vang vọng giữa rừng già, át cả tiếng bom đạn của kẻ thù.
Đêm ngày 1 tháng 2 năm 1954, sau khi có lệnh thay đổi phương châm tác chiến sang 'Đánh chắc tiến chắc', đơn vị phải kéo pháo ra. Đường ra còn gian nan hơn đường vào vì độ dốc lớn và quân Pháp liên tục bắn phá.
Khi đang xuống dốc Chuối, một sự cố kinh hoàng đã xảy ra: dây tời chính bất ngờ bị đứt. Khẩu pháo 2,4 tấn bắt đầu lao tự do xuống vực. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, nếu pháo rơi xuống, không chỉ tài sản quý giá của quân đội mất đi mà cả đơn vị đứng phía dưới cũng gặp nguy hiểm.
Không một giây chần chừ, Tô Vĩnh Diện hô vang: 'Thà hy sinh chứ không để pháo hỏng!', rồi lao thẳng cả thân mình vào càng pháo. Cơ thể của người anh hùng đã trở thành một 'vật chèn' bằng xương bằng thịt, tạo ra lực cản quý giá giúp đồng đội có đủ thời gian dùng chèn gỗ khóa chặt bánh pháo.
Khi đồng đội chạy đến bên cạnh, người chiến sĩ ấy chỉ còn hơi thở yếu ớt nhưng câu nói cuối cùng vẫn là: 'Pháo có việc gì không?'. Sự hy sinh của ông đã bảo vệ an toàn cho vũ khí và tiếp thêm ngọn lửa quyết tâm cho toàn mặt trận.
Tô Vĩnh Diện hy sinh khi tuổi đời mới 30, giữa lúc cuộc kháng chiến đang ở giai đoạn quyết liệt nhất. Ông đã được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 1955. Hành động của ông là minh chứng hùng hồn cho tinh thần quả cảm, lòng yêu nước vô bờ bến của người lính Bộ đội Cụ Hồ.
Ngày nay, cái tên Tô Vĩnh Diện đã trở thành biểu tượng của 'Thời hoa lửa'. Tên ông được đặt cho những con phố sầm uất, những mái trường thân yêu, để mỗi thế hệ học sinh Việt Nam luôn tự hào và ghi nhớ về một thời đại anh hùng của cha ông.
--- Hết ---



