Bài viết

anh hùng,liệt sĩ Trần Can Chiến đấu dũng cảm - Cắm cờ trên đỉnh Him Lam

Tây Ninh01/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày tháng hào hùng của Chiến dịch Điện Biên Phủ, biết bao tấm gương chiến đấu dũng cảm đã tỏa sáng, góp phần làm nên chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”. Trong số đó, hình ảnh người chiến sĩ trẻ Trần Can cắm lá cờ “Quyết chiến – Quyết thắng” trên đỉnh cứ điểm Him Lam đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng quả cảm và ý chí chiến đấu kiên cường của quân đội ta.

Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, trận đánh mở màn vào cứ điểm Him Lam bắt đầu. Đây là một vị trí phòng thủ kiên cố của quân Pháp, được bảo vệ bởi hệ thống lô cốt, hàng rào dây thép gai dày đặc và hỏa lực mạnh. Khi pháo binh ta đồng loạt nã đạn vào cứ điểm, mặt đất rung chuyển, khói lửa bốc lên ngùn ngụt. Sau đó, bộ binh nhanh chóng xung phong, mở cửa tiến vào trận địa.

Trong đội hình tiến công ấy, Trần Can – khi đó là một tiểu đội trưởng trẻ tuổi – được giao nhiệm vụ cùng đồng đội đánh chiếm mỏm số 3, một vị trí quan trọng trong hệ thống phòng ngự của địch. Dù phải đối mặt với hỏa lực dày đặc, anh vẫn bình tĩnh chỉ huy tiểu đội tiến lên. Chỉ trong thời gian ngắn, đơn vị đã mở được cửa mở, tạo điều kiện cho lực lượng xung kích tiến sâu vào cứ điểm.

Tuy nhiên, khi tiến gần đến mục tiêu, mũi tấn công của ta bị chặn lại bởi một lô cốt kiên cố của địch. Hỏa lực từ đây bắn ra dữ dội, khiến nhiều chiến sĩ bị thương và hy sinh. Trước tình thế đó, nếu không nhanh chóng tiêu diệt lô cốt này, cuộc tiến công có thể bị chững lại. Nhận thấy điều đó, Trần Can đã đưa ra một quyết định táo bạo.

Anh yêu cầu đồng đội dùng hỏa lực bắn áp chế để thu hút sự chú ý của địch. Trong khi đó, anh cùng một số chiến sĩ mang theo khối bộc phá nặng tiến vòng sang bên sườn. Lợi dụng hệ thống giao thông hào, anh lặng lẽ tiếp cận mục tiêu trong làn khói súng dày đặc. Khi đã ở khoảng cách gần, Trần Can nhanh chóng đặt bộc phá vào lô cốt rồi kích nổ. Một tiếng nổ lớn vang lên, phá tan công sự kiên cố của địch, tiêu diệt toàn bộ toán lính bên trong.

Chiến công ấy đã mở đường cho đơn vị tiếp tục tiến lên. Không chần chừ, Trần Can dẫn đầu đội xung kích lao vào trận địa. Anh di chuyển linh hoạt, lúc ẩn mình dưới giao thông hào, lúc bật lên tiêu diệt từng hỏa điểm của địch. Tinh thần chiến đấu của anh đã cổ vũ mạnh mẽ cho đồng đội, giúp họ vượt qua sợ hãi, tiếp tục tiến công.

Đến khoảng 19 giờ 30 phút, sau những giờ chiến đấu ác liệt, quân ta đã hoàn toàn làm chủ mỏm số 3 của cứ điểm Him Lam. Trong khoảnh khắc lịch sử ấy, Trần Can đã cầm lá cờ “Quyết chiến – Quyết thắng”, nhanh chóng leo lên vị trí cao nhất và cắm lá cờ lên đỉnh cứ điểm. Lá cờ đỏ tung bay trong khói lửa, trở thành tín hiệu chiến thắng, tiếp thêm sức mạnh cho toàn quân tiếp tục tiến công các mục tiêu khác.

Hình ảnh lá cờ trên đỉnh Him Lam không chỉ đánh dấu chiến thắng của trận mở màn mà còn thể hiện tinh thần quyết tâm sắt đá của quân đội ta. Nó như một lời khẳng định rằng, dù kẻ thù có mạnh đến đâu, với lòng dũng cảm và ý chí kiên cường, chúng ta nhất định sẽ giành chiến thắng.

Sau trận đánh ấy, Trần Can tiếp tục tham gia nhiều trận chiến ác liệt khác trong chiến dịch. Dù bị thương, anh vẫn kiên cường bám trụ, chỉ huy đơn vị chiến đấu. Đến những ngày cuối cùng của chiến dịch, khi chiến thắng đã gần kề, người chiến sĩ trẻ ấy đã anh dũng hy sinh. Sự ra đi của anh là một mất mát lớn, nhưng cũng làm sáng thêm tinh thần bất khuất của người lính Việt Nam.

Câu chuyện về Trần Can không chỉ là một trang sử hào hùng mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự dũng cảm. Anh đã chứng minh rằng tuổi trẻ Việt Nam, khi Tổ quốc cần, luôn sẵn sàng chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do.

Ngày nay, khi sống trong hòa bình, mỗi chúng ta càng trân trọng hơn những hy sinh to lớn của các thế hệ đi trước. Hình ảnh Trần Can cắm cờ trên đỉnh Him Lam sẽ mãi là nguồn cảm hứng, nhắc nhở thế hệ trẻ phải sống xứng đáng, học tập và rèn luyện để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn