ANH HÙNG LIỆT SĨ TRẦN VĂN ƠN – TUỔI TRẺ VÀ KHÁT VỌNG TỰ DO

Có những người anh hùng không phải là những người lính.
Họ là những học sinh, sinh viên.
Những người đang ở tuổi đến trường.
Những người có thể đáng lẽ chỉ cần lo việc học và tương lai của mình.
Trần Văn Ơn là một trong những người trẻ như thế.
Anh là học sinh Trường Pétrus Ký ở Sài Gòn.
Trong bối cảnh đất nước bị chiến tranh và áp bức, phong trào đấu tranh của học sinh, sinh viên ngày càng phát triển.
Trần Văn Ơn đã tham gia phong trào ấy.
Anh và các bạn trẻ xuống đường để thể hiện khát vọng về một đất nước độc lập, về quyền được học tập và được sống trong tự do.
Ngày 9 tháng 1 năm 1950, trong cuộc biểu tình của học sinh, sinh viên tại Sài Gòn, Trần Văn Ơn bị bắn và hy sinh.
Anh mới 19 tuổi.
Cái chết của Trần Văn Ơn đã gây xúc động mạnh và trở thành biểu tượng của phong trào học sinh, sinh viên Việt Nam.
Từ đó, ngày 9 tháng 1 hằng năm được lấy làm Ngày truyền thống học sinh, sinh viên Việt Nam.
Điều khiến câu chuyện của Trần Văn Ơn đặc biệt với tuổi trẻ hôm nay là:
Anh cũng từng là một người học sinh.
Anh cũng từng có sách vở.
Có bạn bè.
Có gia đình.
Có tương lai.
Nhưng anh đã sống trong một thời đại mà đất nước cần những người trẻ dám lên tiếng và dám hành động.
Ngày nay, chúng ta không còn phải xuống đường giữa những cuộc đàn áp như thế hệ ấy.
Nhưng tinh thần Trần Văn Ơn vẫn có thể được tiếp nối bằng việc:
Học tập nghiêm túc.
Sống có trách nhiệm.
Biết bảo vệ điều đúng.
Biết quan tâm đến cộng đồng.
Bởi mỗi thế hệ đều có một cách riêng để thể hiện tình yêu Tổ quốc.



