Bài viết

ANH HÙNG LIỆT SĨ TRỊNH TỐ BẢO – NHỮNG DÒNG NHẬT KÝ VIẾT BẰNG TUỔI XUÂN VÀ LÒNG YÊU NƯỚC

Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng những gì họ để lại lại vượt qua giới hạn của một đời người. Anh hùng Liệt sĩ Trịnh Tố Bảo là một người như thế. Những trang nhật ký viết giữa những năm tháng chiến tranh không chỉ ghi lại cuộc sống của một người lính mà còn phản chiếu lý tưởng sống cao đẹp của cả một thế hệ thanh niên sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Ninh Bình13/08/2026Xã Long Kiến (Đoàn xã Long Kiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
ANH HÙNG LIỆT SĨ TRỊNH TỐ BẢO – NHỮNG DÒNG NHẬT KÝ VIẾT BẰNG TUỔI XUÂN VÀ LÒNG YÊU NƯỚC

Trịnh Tố Bảo sinh ngày 20-8-1945 tại xã Thanh An, huyện Thanh Hà, tỉnh Hải Dương, nay thuộc xã Hà Nam, thành phố Hải Phòng, trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Lớn lên trong những năm đất nước còn chia cắt, người thanh niên quê Hải Dương sớm hình thành ý thức trách nhiệm với quê hương, đất nước.

Tháng 6-1963, vừa học xong lớp 8, dù chưa đủ tuổi nhập ngũ, Trịnh Tố Bảo vẫn tình nguyện tham gia khám tuyển và được tuyển vào Quân chủng Hải quân. Sau thời gian huấn luyện tại Thủy Nguyên, anh trở thành pháo thủ trên Quân hạm 132, đóng tại Bãi Cháy, Quảng Ninh.

Tháng 4-1964, hưởng ứng phong trào thanh niên tình nguyện vào miền Nam chiến đấu, Trịnh Tố Bảo được lựa chọn cùng 25 đồng đội trở về Hải Phòng để huấn luyện trinh sát đặc công nước, chuẩn bị thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt trên chiến trường miền Nam.

Trong những ngày tháng quân ngũ, người chiến sĩ trẻ dành thời gian ghi lại những suy nghĩ, trăn trở và khát vọng của mình trong cuốn nhật ký. Qua từng trang viết, hình ảnh một thanh niên giàu lý tưởng, có tình yêu sâu sắc với Tổ quốc và ý thức rõ về sự hy sinh hiện lên chân thực, xúc động.

Anh từng viết: “Sống là phải hiến dâng cho Tổ quốc... Chết vì dân, vì nước tại trận tiền là cái chết thiêng liêng, cao cả.”

Đó không phải là những lời nói được viết trong phút bốc đồng. Với Trịnh Tố Bảo, lý tưởng ấy đã trở thành lựa chọn của cả cuộc đời. Ngày 23-12-1964, trước khi lên đường vào Nam chiến đấu, anh viết những dòng cuối cùng dành cho gia đình, như một lời từ biệt: “Là người thanh niên, phải biết hy sinh để phục vụ Đảng, phục vụ Tổ quốc... Mình về phép đầu tiên và cũng là cuối cùng với gia đình.”

Những dòng chữ ấy sau này trở thành một phần đặc biệt trong cuốn “Nhật ký Trịnh Tố Bảo”, được Nhà xuất bản Quân đội nhân dân xuất bản. Cuốn nhật ký trở thành tư liệu quý, giúp các thế hệ hôm nay hiểu hơn về tâm tư, tình cảm và lý tưởng của những thanh niên Việt Nam đã lên đường chiến đấu trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Đầu tháng 1-1965, Trịnh Tố Bảo chính thức lên đường vào miền Nam. Anh được biên chế vào đơn vị ZC91, lực lượng đặc công nước hoạt động tại chiến trường Đông Nam Bộ, chuyên thực hiện những nhiệm vụ bí mật nhằm đánh phá tàu chiến và các căn cứ của đối phương.

Đặc công nước là lực lượng phải hoạt động trong điều kiện đặc biệt nguy hiểm. Những chiến sĩ thường xuyên phải bí mật tiếp cận mục tiêu, vượt qua hệ thống phòng thủ dày đặc của đối phương rồi rút lui trong điều kiện bị truy kích. Với Trịnh Tố Bảo, mỗi nhiệm vụ là một lần đối diện với ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Trong một trận đánh trên sông Lòng Tàu, sau khi hoàn thành nhiệm vụ phá hủy tàu địch và rút lui, tổ chiến đấu của anh bị pháo kích dữ dội. Một mảnh pháo găm vào mặt khiến Trịnh Tố Bảo mất mắt phải. Được đơn vị cho phép rời tuyến trước để điều trị, nhưng người chiến sĩ trẻ kiên quyết xin ở lại chiến đấu cùng đồng đội.

Vết thương không làm anh lùi bước. Trịnh Tố Bảo tiếp tục tham gia nhiều trận đánh đặc công nước, góp phần gây tổn thất cho đối phương. Do tính chất tuyệt mật của lực lượng đặc công nước, nhiều chiến công của đơn vị trong những năm tháng ấy đến nay vẫn chưa được công bố đầy đủ. Nhưng với những người từng chiến đấu bên cạnh anh, hình ảnh người chiến sĩ mang thương tích vẫn kiên cường bám trụ chiến trường là một ký ức không thể phai mờ.

Trong Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, đơn vị của Trịnh Tố Bảo nhận nhiệm vụ hành quân hơn 50km xuyên qua vùng bom đạn ác liệt để trở về khu giải phóng. Trên hành trình ấy, đơn vị phải đối mặt với hỏa lực từ nhiều phía. Vượt qua mọi hiểm nguy, các chiến sĩ vẫn hoàn thành nhiệm vụ và bảo đảm lực lượng an toàn.

Ngày 22-4-1968, Trịnh Tố Bảo cùng đơn vị được tăng cường phối hợp với Tỉnh đội Long An đánh cầu Bến Lức. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ chiến đấu, trong lúc rút quân, tổ của anh bị pháo kích dữ dội. Tất cả các chiến sĩ trong tổ đã anh dũng hy sinh dưới chân cầu.

Trịnh Tố Bảo hy sinh khi mới 23 tuổi. Nhưng sự hy sinh của anh không lập tức được gia đình biết đến. Phải đến năm 1977, chín năm sau ngày người chiến sĩ trẻ ngã xuống, gia đình mới nhận được giấy báo tử. Một khoảng thời gian dài chờ đợi, nhưng cũng là chín năm người thân luôn hy vọng một ngày anh trở về.

Trịnh Tố Bảo đã không trở về. Anh nằm lại trên chiến trường, mang theo tuổi xuân của mình gửi lại cho đất nước. Những gì còn lại là những trang nhật ký, những ký ức của đồng đội và một cuộc đời chiến đấu trọn vẹn với lý tưởng mà anh đã lựa chọn.

Từ những dòng chữ viết trước ngày lên đường đến khoảnh khắc cuối cùng dưới chân cầu Bến Lức, cuộc đời Trịnh Tố Bảo là một câu chuyện thống nhất về lý tưởng và hành động. Anh không chỉ viết về sự hy sinh mà đã thực sự sống và chiến đấu theo những điều mình tin tưởng.

Anh hùng Liệt sĩ Trịnh Tố Bảo đã trở thành biểu tượng đẹp của một thế hệ thanh niên Việt Nam dám sống, dám chiến đấu và sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc. Những trang nhật ký của anh vẫn còn đó như lời nhắn gửi với thế hệ hôm nay: độc lập, hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và máu xương của biết bao người con ưu tú của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn