Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG LIỆT SĨ VŨ BẢO – MÁI CHÈO TUỔI MƯỜI BỐN GIỮA DÒNG SÔNG LỬA

Vĩnh Long22/08/2026xã Krông Á (xã Krông Á (1))7 lượt xem0 lượt chia sẻ
ANH HÙNG LIỆT SĨ VŨ BẢO – MÁI CHÈO TUỔI MƯỜI BỐN GIỮA DÒNG SÔNG LỬA

ANH HÙNG LIỆT SĨ VŨ BẢO – MÁI CHÈO TUỔI MƯỜI BỐN GIỮA DÒNG SÔNG LỬA

Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, đã có biết bao người con Việt Nam sẵn sàng gác lại tuổi xuân, cuộc sống riêng tư để đứng lên bảo vệ quê hương. Có những người ra đi khi mái tóc còn xanh, có những người chưa kịp sống trọn tuổi thanh xuân đã mãi mãi nằm lại trên mảnh đất quê hương. Trong số những tấm gương sáng ngời ấy có Anh hùng liệt sĩ Vũ Bảo, người thiếu niên quê vùng biển Đề Gi, đã hy sinh khi mới 14 tuổi nhưng để lại một câu chuyện bất tử về lòng dũng cảm, sự mưu trí và tinh thần hy sinh vì đồng chí, vì cách mạng.

Anh hùng liệt sĩ Vũ Bảo tên thật là Võ Văn Bảo, sinh năm 1949 trong một gia đình nghèo giàu truyền thống cách mạng tại thôn An Quang, xã Cát Khánh, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định. Tuổi thơ của Vũ Bảo gắn với quê hương miền biển còn nhiều gian khó. Cha anh tập kết ra Bắc, Vũ Bảo lớn lên trong vòng tay của mẹ và bà con xóm làng. Chính hoàn cảnh đất nước bị chia cắt, quê hương thường xuyên phải đối mặt với sự truy lùng, đàn áp của quân địch đã sớm hun đúc trong người thiếu niên ấy tình yêu quê hương và ý thức trách nhiệm đối với cách mạng.

Năm 1963, khi mới 14 tuổi, Vũ Bảo đã tham gia cách mạng, làm nhiệm vụ giao liên và du kích địa phương. Công việc của một chiến sĩ giao liên tuy thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm. Anh phải chạy thư hỏa tốc, chuyển công văn, tài liệu mật, theo dõi tình hình địch và kịp thời báo cáo cho cán bộ. Ở tuổi mà nhiều bạn bè cùng trang lứa vẫn còn cắp sách đến trường, Vũ Bảo đã phải đối mặt với những cuộc truy lùng, những chuyến đi trong đêm và hiểm nguy luôn rình rập.

Nhưng chính trong những công việc tưởng như âm thầm ấy, phẩm chất của người chiến sĩ trẻ dần được khẳng định. Vũ Bảo nhanh nhẹn, gan dạ, thông minh và luôn hoàn thành nhiệm vụ. Anh hiểu rằng mỗi lá thư được chuyển đi an toàn, mỗi cán bộ được bảo vệ, mỗi thông tin được báo cáo kịp thời đều có thể góp phần bảo vệ lực lượng cách mạng và đồng bào.

Tuổi đời còn rất trẻ, nhưng trong trái tim Vũ Bảo đã có một tình yêu quê hương thật lớn lao. Và rồi, một ngày tháng Bảy năm 1963, người thiếu niên ấy đã phải đối diện với thử thách cuối cùng của cuộc đời mình.

Ngày 20 tháng 7 năm 1963, tại thôn An Quang, một cuộc họp quan trọng của cán bộ cách mạng đang diễn ra thì quân địch bất ngờ tổ chức bao vây, càn quét. Vòng vây nhanh chóng khép chặt. Con đường bộ gần như bị phong tỏa, những người cán bộ cách mạng đứng trước nguy cơ bị bắt hoặc hy sinh. Trong tình thế hiểm nghèo ấy, con sông trở thành con đường duy nhất để rút lui.

Vũ Bảo lúc ấy được giao nhiệm vụ cảnh giới. Khi phát hiện tình hình nguy cấp, anh nhanh chóng đưa đoàn cán bộ tìm đường ra bờ sông. Bằng sự nhanh trí và gan dạ, Vũ Bảo đã dẫn được bảy cán bộ cách mạng thoát khỏi vòng vây và lên thuyền vượt sông.

Con thuyền bắt đầu rời bến. Giữa dòng nước, tưởng như đoàn cán bộ đã có cơ hội thoát hiểm, nhưng quân địch đã phát hiện. Từ trên bờ, những loạt đạn liên tiếp trút xuống mặt sông. Tiếng súng xé tan không gian. Mặt nước rung lên bởi những đường đạn. Con thuyền nhỏ trở nên quá mong manh giữa làn mưa đạn.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Vũ Bảo hiểu rằng nếu những cán bộ cách mạng trên thuyền bị thương vong thì tổn thất đối với cách mạng sẽ vô cùng lớn. Anh quyết định để mọi người nép xuống, thậm chí bám vào mạn thuyền, còn mình đứng lại chèo thuyền.

Một mình Vũ Bảo giữa dòng. Mái chèo trong tay anh vẫn đều đặn đưa con thuyền tiến về phía trước. Không có áo giáp che thân, không có vũ khí mạnh trong tay, thứ duy nhất giúp anh chống lại hiểm nguy chính là lòng dũng cảm và ý chí bảo vệ đồng đội.

image.png

Có người đề nghị để mình thay anh chèo thuyền, nhưng Vũ Bảo nhất quyết không đồng ý. Anh hiểu rằng bản thân mình còn nhỏ tuổi, nếu hy sinh thì tổn thất đối với cách mạng sẽ ít hơn so với việc những cán bộ đang được anh bảo vệ phải hy sinh. Trong suy nghĩ giản dị của một người thiếu niên, anh đã đặt sự sống của đồng chí, của cách mạng lên trên chính mạng sống của mình. Mái chèo vẫn vung lên. Con thuyền vẫn tiến về bờ. Đạn địch vẫn bắn tới tấp. Khi con thuyền gần cập bờ thôn Vĩnh Lợi, xã Mỹ Thành, một viên đạn của quân địch đã găm vào ngực Vũ Bảo. Máu chảy, cơ thể bị thương nặng, nhưng bàn tay người chiến sĩ trẻ vẫn không buông mái chèo. Anh cố gắng giữ vững con thuyền, đưa những người cán bộ cách mạng vào đến nơi an toàn. Khi được các cán bộ đưa lên bờ, Vũ Bảo vẫn còn tỉnh táo. Việc đầu tiên anh làm không phải là nghĩ đến vết thương của mình mà là đưa tay sờ từng người, hỏi xem các chú có ai bị thương không.

Chỉ đến khi biết tất cả cán bộ đã an toàn, người thiếu niên ấy mới yên lòng và rồi, giữa bờ sông, Vũ Bảo đã ra đi mãi mãi Anh hy sinh khi tuổi đời vừa tròn 14 tuổi, một đời người quá ngắn, nhưng một sự hy sinh thì quá lớn lao.

Mái chèo ngày hôm ấy không chỉ đưa một đoàn cán bộ vượt qua dòng sông. Nó còn đưa theo cả lòng trung thành, sự quả cảm và tinh thần hy sinh của một người chiến sĩ trẻ vào lịch sử. Hành động dũng cảm của Vũ Bảo được Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam tặng thưởng Huân chương Chiến sĩ Giải phóng hạng Ba. Năm 2002, Nhà nước truy tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nhiều năm đã trôi qua, mái chèo gắn với câu chuyện hy sinh của Vũ Bảo vẫn được lưu giữ như một chứng tích nhắc nhở các thế hệ hôm nay về một người anh hùng đã sống và chiến đấu bằng tất cả những gì mình có.

Câu chuyện về Anh hùng liệt sĩ Vũ Bảo không chỉ là một câu chuyện của chiến tranh. Đó còn là câu chuyện về lý tưởng sống của tuổi trẻ. Một thiếu niên mới 14 tuổi đã hiểu rằng khi Tổ quốc cần, tuổi trẻ không thể đứng ngoài. Anh không có những điều kiện mà tuổi trẻ hôm nay đang có. Không có trường học bình yên, không có những ngày tháng vô tư, không có cơ hội lựa chọn một cuộc sống riêng. Nhưng anh có lòng yêu nước, có niềm tin và có trách nhiệm với quê hương.

image.png

Điều khiến thế hệ hôm nay xúc động nhất có lẽ chính là sự lựa chọn của Vũ Bảo trong giây phút sinh tử. Anh đã chọn bảo vệ người khác trước khi nghĩ đến bản thân. Anh biết mình có thể hy sinh nhưng vẫn cầm mái chèo tiến về phía trước. Sự hy sinh ấy cho thấy giá trị của lòng dũng cảm không nằm ở tuổi tác hay sức mạnh, mà nằm ở cách con người hành động khi đứng trước khó khăn và thử thách.

Ngày nay, đất nước đã hòa bình. Những người trẻ không còn phải cầm súng ra chiến trường như thế hệ Vũ Bảo. Nhưng điều đó không có nghĩa là tuổi trẻ không còn trách nhiệm. Trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay là học tập, rèn luyện, lao động, sáng tạo, sống có lý tưởng, có kỷ luật và biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân.

Một học sinh chăm chỉ học tập, một đoàn viên thanh niên tích cực tham gia hoạt động cộng đồng, một người trẻ dám khởi nghiệp, dám đổi mới sáng tạo, một công dân biết giữ gìn môi trường, chấp hành pháp luật và giúp đỡ những người khó khăn đều đang góp phần xây dựng đất nước. Đó chính là cách thế hệ hôm nay tiếp nối tinh thần của những người đã hy sinh.

Nhìn lại cuộc đời ngắn ngủi của Vũ Bảo, chúng ta càng hiểu rằng tuổi trẻ quý giá không phải bởi nó dài bao lâu, mà bởi nó được sống như thế nào. Vũ Bảo chỉ có 14 năm trên cuộc đời, nhưng 14 năm ấy đã để lại một dấu son không thể phai mờ trong lịch sử quê hương Bình Định và trong lòng các thế hệ người Việt Nam.

Dòng sông ngày ấy có thể đã trở lại bình yên. Tiếng súng đã lùi xa. Những người trẻ hôm nay được sống dưới bầu trời hòa bình, được học tập, làm việc và xây dựng tương lai. Nhưng hình ảnh người thiếu niên đứng giữa dòng sông, hai tay giữ chặt mái chèo, mặc cho đạn bom bủa vây, vẫn còn đó như một lời nhắc nhở.

Lời nhắc nhở về sự hy sinh vì cộng đồng và trên hết, đó là lời nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân của biết bao thế hệ. Anh hùng liệt sĩ Vũ Bảo đã nằm lại bên dòng sông năm xưa, nhưng câu chuyện về anh vẫn tiếp tục được kể. Mỗi lần câu chuyện ấy được nhắc lại, hình ảnh mái chèo giữa dòng nước lửa lại hiện lên như biểu tượng của một tuổi trẻ không tiếc thân mình vì Tổ quốc.

Tên tuổi Vũ Bảo sẽ còn sống mãi không chỉ trên những con đường mang tên anh, trong những trang sử của quê hương, mà quan trọng hơn, trong ký ức của nhân dân và trong trái tim của những thế hệ trẻ hôm nay. Bởi có những người đã đi qua cuộc đời rất ngắn, nhưng ánh sáng mà họ để lại thì đủ soi đường cho nhiều thế hệ. Vũ Bảo là một người như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn