Anh hùng liệt sĩ Vũ Bảo – Người thiếu niên anh hùng của quê hương Gia Lai
Những câu hát bài chòi mộc mạc, sâu lắng ấy đã đi vào lòng bao thế hệ người dân Gia lai, ca ngợi tấm gương hy sinh anh dũng của Anh hùng liệt sĩ Vũ Bảo – người thiếu niên kiên trung đã hiến dâng tuổi xuân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Cuộc đời tuy ngắn ngủi nhưng tinh thần yêu nước, lòng quả cảm và sự hy sinh cao cả của anh mãi mãi là ngọn lửa thiêng soi sáng cho các thế hệ hôm nay và mai sau.
“Hò ơ… ớ… ơ…
Quê em xanh ngát vườn dừa
Căm thù giặc Mỹ không chừa một ai…”
Những câu hát bài chòi mộc mạc, sâu lắng ấy đã đi vào lòng bao thế hệ người dân Gia lai, ca ngợi tấm gương hy sinh anh dũng của Anh hùng liệt sĩ Vũ Bảo – người thiếu niên kiên trung đã hiến dâng tuổi xuân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Cuộc đời tuy ngắn ngủi nhưng tinh thần yêu nước, lòng quả cảm và sự hy sinh cao cả của anh mãi mãi là ngọn lửa thiêng soi sáng cho các thế hệ hôm nay và mai sau.
Vũ Bảo tên thật là Võ Văn Bảo, sinh vào khoảng tháng 2 năm 1949 tại thôn An Quang, xã Cát Khánh, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định (cũ). Anh sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cha là ông Võ Đáng – một cán bộ cách mạng tập kết ra miền Bắc năm 1955; mẹ là bà Lê Thị Xin – cơ sở cách mạng hoạt động tại địa phương. Chính môi trường gia đình giàu truyền thống yêu nước đã sớm hun đúc trong lòng cậu bé Võ Văn Bảo tinh thần yêu nước và ý chí đấu tranh chống giặc ngoại xâm.
Từ khi còn rất nhỏ, Vũ Bảo đã được người chú ruột là ông Võ Hiệu – cán bộ hoạt động bí mật ở Cát Khánh – giác ngộ cách mạng. Khi mới 12 đến 13 tuổi, anh đã tham gia làm liên lạc viên cho cách mạng. Công việc của anh là theo dõi tình hình địch, nắm các vị trí bố phòng, cảnh giới và bảo vệ cán bộ hoạt động bí mật. Dù tuổi đời còn rất trẻ nhưng Vũ Bảo luôn thể hiện sự thông minh, gan dạ và tinh thần trách nhiệm cao.
Sáng đầu thu năm 1963, trong lúc làm nhiệm vụ cảnh giới cho cuộc họp quan trọng của Huyện ủy Phù Cát, Vũ Bảo phát hiện quân địch bất ngờ bao vây, càn quét. Trước tình thế vô cùng nguy cấp, anh nhanh trí dẫn đường cho tám cán bộ cách mạng thoát ra bờ sông Vĩnh Lợi. Không quản hiểm nguy, chính Vũ Bảo đã trực tiếp chèo thuyền đưa các đồng chí cán bộ vượt sông giữa làn mưa đạn của quân thù.
Khi một cán bộ đề nghị thay anh chèo thuyền, Vũ Bảo kiên quyết nói:
“Các chú cứ để cháu chèo thuyền. Cháu có rủi mà chết cũng không sao. Các chú là cán bộ của nhân dân, hy sinh một chú là cách mạng mất một người.”
Lời nói giản dị nhưng chứa đựng tinh thần cách mạng cao đẹp của một thiếu niên mới mười bốn tuổi đã khiến bao người xúc động. Giữa làn đạn địch bắn xối xả, Vũ Bảo vẫn bình tĩnh điều khiển con thuyền, đưa các cán bộ đến bờ an toàn. Nhưng cũng trong khoảnh khắc ấy, anh đã trúng đạn của quân thù.
Dù bị thương nặng, Vũ Bảo vẫn cố ghì chặt mái chèo cho đến khi con thuyền cập bến. Trong cơn hấp hối, điều cuối cùng anh hỏi không phải là bản thân mình, mà là:
“Các chú đã về đủ cả chưa?”
Câu hỏi ấy đã trở thành biểu tượng sáng ngời của lòng vị tha, đức hy sinh và tinh thần cách mạng cao cả. Sau đó, trái tim người thiếu niên anh hùng đã ngừng đập khi mới tròn mười bốn tuổi.
Sự hy sinh anh dũng của Vũ Bảo đã góp phần bảo vệ lực lượng cách mạng, viết nên trang sử vẻ vang của quê hương anh hùng. Sau ngày đất nước thống nhất, hài cốt của anh được quy tập về Nghĩa trang Liệt sĩ xã Cát Khánh. Tên anh được đặt cho một con đường ở Phường Quy Nhơn. Năm 2002, Nhà nước đã truy tặng danh hiệu cao quý “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân” cho liệt sĩ Vũ Bảo, ghi nhận những cống hiến to lớn của người thiếu niên anh hùng đối với Tổ quốc.
Cuộc đời của Anh hùng liệt sĩ Vũ Bảo tuy ngắn ngủi nhưng đã tỏa sáng như một ngôi sao bất tử trên bầu trời cách mạng Việt Nam. Tấm gương của anh nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, ra sức học tập, rèn luyện đạo đức, sống có lý tưởng và góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.
Tên tuổi Vũ Bảo sẽ mãi sống trong lòng nhân dân Gia Lai và nhân dân cả nước như biểu tượng đẹp đẽ của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.



