Anh hùng Liệt sĩ Vũ Xuân – Lời ước hẹn hòa bình gửi lại trang nhật ký
Lịch sử thời hoa lửa không chỉ có những trận đánh oanh liệt, mà còn được dệt nên bởi những thế giới tâm hồn vô cùng cao đẹp của những người lính trẻ, tiêu biểu là Anh hùng Liệt sĩ Vũ Xuân. Anh là một người con của quê hương Nam Định, nhập ngũ khi đang là một thanh niên đầy hoài bão.Suốt những năm tháng hành quân băng rừng lội suối, đối mặt với sốt rét rừng và bom đạn rình rập, Vũ Xuân vẫn duy trì thói quen viết nhật ký dưới ánh đèn dầu tự chế bằng vỏ đạn. Những trang viết của anh không hề có sự bi lụy, mà tràn ngập niềm lạc quan, tình yêu quê hương và một niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng. Anh viết về người mẹ già nơi quê nhà đang mong ngóng, viết về tình đồng đội chia nhau ngụm nước suối cay sè, và viết về một tương lai hòa bình khi anh được trở về giảng đường đại học.
Lịch sử thời hoa lửa không chỉ có những trận đánh oanh liệt, mà còn được dệt nên bởi những thế giới tâm hồn vô cùng cao đẹp của những người lính trẻ, tiêu biểu là Anh hùng Liệt sĩ Vũ Xuân. Anh là một người con của quê hương Nam Định, nhập ngũ khi đang là một thanh niên đầy hoài bão.
Suốt những năm tháng hành quân băng rừng lội suối, đối mặt với sốt rét rừng và bom đạn rình rập, Vũ Xuân vẫn duy trì thói quen viết nhật ký dưới ánh đèn dầu tự chế bằng vỏ đạn. Những trang viết của anh không hề có sự bi lụy, mà tràn ngập niềm lạc quan, tình yêu quê hương và một niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng. Anh viết về người mẹ già nơi quê nhà đang mong ngóng, viết về tình đồng đội chia nhau ngụm nước suối cay sè, và viết về một tương lai hòa bình khi anh được trở về giảng đường đại học.
Trong một trang nhật ký viết trước một trận đánh lớn, anh đã để lại những dòng chữ lay động lòng người, thể hiện lý tưởng sống cao đẹp của thanh niên thời đại ấy: “Nếu như tôi phải ngã xuống trước ngày chiến thắng, xin đồng đội hãy mang chiếc balô này về cho mẹ tôi. Hãy nói với mẹ rằng con của mẹ đã sống và chiến đấu như một người con trung kiên của Tổ quốc, không hề làm hổ thẹn dòng máu của gia đình”.
Năm 1974, Vũ Xuân anh dũng hy sinh tại chiến trường miền Nam, khi chỉ còn cách ngày độc lập một năm ngắn ngủi. Cuốn nhật ký của anh được đồng đội nâng niu bảo vệ và trao lại cho gia đình. Nó đã trở thành ngọn lửa truyền đi thông điệp sống kiêu hãnh cho thế hệ mai sau: Hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống khi tuổi đời còn xanh.



