Bài viết

Anh hùng, liệt sỹ, bác sỹ Đặng Thùy Trâm

Hưng Yên21/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng, liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thuỳ Trâm sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942 tại Huế nhưng lớn lên tại Hà Nội, mất ngày 22 tháng 7 năm 1970 (tức ngày 20 tháng 6 năm Canh Tuất) tại Đức Phổ, Quảng Ngãi, trong một gia đình trí thức. Bố là bác sĩ ngoại khoa Đặng Ngọc Khuê, mẹ là dược sĩ Doãn Ngọc Trâm, giảng viên trường Đại học Dược khoa Hà Nội.

Anh hùng, liệt sỹ, bác sỹ Đặng Thùy Trâm.Tháng 4/1952, chị được kết nạp vào Đội Thiếu niên tháng Tám, đến tháng 9/1952, chị được bầu vào Ban Chỉ huy đội thôn Duy Tình, Hậu Lộc, Thanh Hóa. Năm 1955 - 1957, chị theo gia đình về thị xã Thanh Hóa và học tập tại Trường Lam Sơn. Từ tháng 9/1952 cho đến năm 1957, chị được bầu vào Ban Chỉ huy đội Thiếu niên. Năm 1958, gia đình chị Đặng Thùy Trâm chuyển ra Hà Nội, Đặng Thùy Trâm học cấp 3 tại Trường Chu Văn An. Ngày 1/4/1960, chị được kết nạp vào Đoàn Thanh niên Lao động tại Chi đoàn lớp 9C của Trường. Niên khóa 1960-1961, Đặng Thùy Trâm được công nhận là Đoàn viên ưu tú của Trường Chu Văn An.Năm 1961, nối nghiệp gia đình, Đặng Thùy Trâm thi đỗ vào Trường Đại học Y khoa Hà Nội. Suốt thời gian học ở trường, chị luôn tích cực học tập công tác, xung phong gương mẫu thực hiện công tác của trường, lớp và Chi bộ. Tháng 4/1965, Đặng Thùy Trâm được công nhận là quần chúng tích cực của Đảng, tháng 2/1966, chị được công nhận là đối tượng bồi dưỡng để kết nạp vào Đảng của Chi bộ Y5 CKB. Từ năm 1961 đến 1966, chị được nhà trường tặng giấy khen về thành tích học tập, hai lần chị được Đoàn trường tặng bằng khen Đoàn viên ưu tú, tặng huy hiệu “Đoàn viên Điện Biên Ấp Bắc” và huy hiệu “Đoàn viên Thanh niên 3 sẵn sàng”. Ngoài ra, 2 lần chị còn được Trường Đại học Y khoa tặng bằng khen Sinh viên tiên tiến và một lần khen vì “Tích cực học tập và công tác”.Tháng 6/1966, với những thành tích học tập và hoạt động xuất sắc, Đặng Thùy Trâm được Trường Đại học Y khoa Hà Nội cho tốt nghiệp sớm hơn một năm với tấm bằng hạng ưu. Sau khi tốt nghiệp, chị tình nguyện vượt Trường Sơn vào công tác tại chiến trường Quảng Ngãi. Lúc này nếu ở Hà Nội, Đặng Thùy Trâm có thể tìm được cho mình một công việc tốt theo đúng ngành nghề. Nhưng theo tiếng gọi thiêng liêng của miền Nam ruột thịt, người con gái Hà Nội ấy đã xung phong vào miền Nam, nơi những chiến sĩ đang chiến đấu ác liệt nhất, anh dũng nhất.Tháng 3/1967, vừa vào đến Quảng Ngãi, chị Đặng Thùy Trâm được phân công phụ trách Bệnh xá Đức Phổ, Quảng Ngãi - thực chất đây là một bệnh xá tiền phương. Từ tháng 4/1967 đến tháng 5/1970, chị là Bệnh xá trưởng Bệnh xá Đức Phổ. Suốt thời gian ấy, chị đã cùng với các đồng nghiệp đã cứu chữa cho hàng nghìn thương binh và nhân dân Đức Phổ; đã lăn xả vào cứu chữa thương binh, chăm sóc thương binh, tổ chức cho đơn vị di chuyển thương binh, di chuyển địa điểm để chống càn, đi công tác xuống cơ sở.Trong tự nhận xét của Anh hùng, liệt sỹ, bác sỹ Đặng Thủy Trâm ghi trong sơ yếu lý lịch cán bộ đi B“Tha thiết yêu Đảng, yêu Đoàn. Cần phải nỗ lực nhiều để đền đáp công ơn của Đảng. Đối với bạn, với đồng chí luôn quan tâm giúp đỡ và thực hiện đấu tranh phê bình tốt. Tích cực, có nhiệt tình, có tinh thần trách nhiệm trong công tác. Rèn luyện tu dưỡng thường xuyên”Nhật ký Đặng Thùy Trâm. (Nguồn: Internet)Những ai đã từng đọc “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” đều vô cùng xúc động, cảm phục trước tình thương bao la, tinh thần bất khuất, kiên trung với Tổ quốc của người viết. Chị viết cuốn nhật ký dành riêng cho mình, chị ghi chép lại những sinh hoạt rất đỗi quen thuộc của mình hằng ngày nơi chiến trường. Những dòng nhật ký của Chị đã đi sâu vào mỗi trái tim người đọc, đặc biệt là thế hệ thanh niên mười tám đôi mươi.Ở đó chị hiện lên như một người chị, người thân của mỗi bệnh nhân, chị đau cùng nỗi đau của người bệnh, chị thấu hiểu những mất mát những hi sinh, chị cảm phục và yêu quý. Chị vui mừng khi cứu được một người thương binh khỏi lưỡi hái của tử thần, nhưng buồn vô cùng trước những bất lực không thể cứu được bệnh nhân. Chị viết "Đành rằng dù ở đâu rồi cũng đành bó tay trước bệnh của anh nhưng còn có điều kiện để kéo dài thêm chút ít cuộc sống cho anh. Còn ở đây mình như tên lính bại trận giơ hai tay để cho kẻ thù tước bỏ vũ khí". Thương người bệnh, chị cố tìm lời để an ủi, động viên, và ngược lại, người bệnh cũng can đảm hơn, họ tin tưởng vào Chị và họ được an ủi, vỗ về. Đặng Thùy Trâm viết: ''Đời phải trải qua giông tố nhưng chớ cúi đầu trước giông tố''. Chắc có lẽ bởi sự kiên cường, ý chí bất khuất của người con gái được ghi lại cẩn thận trong cuốn nhật ký mà chúng trở thành cuốn sách tiếp lửa cho biết bao thế hệ sau này.Ngày 22/6/1970, trong một chuyến công tác từ vùng núi Ba Tơ về đồng bằng, Bệnh xá Đức Phổ bị lính Mỹ tập kích và chị Đặng Thùy Trâm anh dũng hy sinh khi chưa tròn 28 tuổi đời. Chị không còn nữa, nhưng những kỷ vật của chị mãi còn với thời gian, dù kỷ vật đó đơn sơ bình dị, được lưu giữ, luân chuyển nhưng có thể khẳng định chúng mãi trường tồn với giá trị đích thực của chúng, giá trị đó là lẽ phải, là chính nghĩa, là độc lập, là tự do cho dân tộc, cho đất nước. Mặt phải Mặt trái“Bông hoa” của Anh hùng, liệt sỹ Bác sỹ Đặng Thùy TrâmNgày 18/10/2009, gia đình chị đã trao cho cán bộ Thường trực Văn phòng Cuộc vận động Sưu tầm và Giới thiệu “Những kỷ vật kháng chiến” đặt trụ sở tại Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam một hiện vật của Anh hùng, liệt sỹ, bác sỹ Đặng Thùy Trâm. Đó là “Bông hoa” mà chị được Ban Chấp hành Đoàn trường cấp 3B Chu Văn An (Hà Nội) phát ngày 01/04/1960, trong buổi chị được kết nạp vào Đoàn Thanh niên Lao động Việt Nam tại Chi đoàn Lớp 9C của trường. Đây là kỷ vật Chị đã tặng anh Khương Thế Hưng (nhân vật có tên M trong nhật ký của chị). Anh Hưng lưu giữ từ đó đến năm 1999, sau khi anh Hưng mất.Một bông hoa nhỏ hiện là hiện vật của Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam, bông hoa đó là một “gạch nối” trong bản hùng ca “mãi mãi tuổi hai mươi” của tuổi trẻ Việt Nam, ở đó có Anh hùng, liệt sỹ, bác sỹ Đặng Thùy Trâm./.Nguồn: Lâm Văn Phú

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn