Anh hùng liệt sỹ Lê Thị Pha – Người cộng sản chân chính
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nhiều anh hùng liệt sỹ đã không sợ hiểm nguy, sẵn sàng xả thân để giành lại độc lập tự do cho đất nước, trong đó có nữ anh hùng liệt sỹ Lê Thị Pha. Cuộc đời của chị là tấm gương sáng về chủ nghĩa anh hùng cách mạng, xứng đáng để cho thế hệ trẻ chúng ta noi theo.
Anh hùng liệt sỹ Lê Thị Pha sinh năm 1942, trong gia đình nông dân nghèo ở Củ Chi – Gia Định. Chị nhập ngũ vào ngày 6/5/1962 theo tiếng gọi của chiến trường Lâm Đồng ác liệt. Năm đó, chị Pha bước vào tuổi hai mươi, tuổi đẹp nhất của người thiếu nữ. Nếu không sinh ra trong thời chiến loạn lạc thì có lẽ chị cũng trải qua một cuộc sống bình thường, cũng lớn lên như những người con gái cùng trang lứa khác, được yêu đương, được làm những gì mình thích… nhưng cuộc đời của Chị đã đổi khác và không có chỗ cho sự mơ mộng đó. Chị đã quyết định chọn cho mình con đường riêng, có ích cho đời, cho dân tộc Việt Nam.
Đọc những dòng nhật ký chị để lại (hiện đang lưu giữ tại Bảo tàng Lâm Đồng) với nét chữ chân phương mộc mạc, trên nền giấy sẫm màu, chúng ta không khỏi bồi hồi, xúc động pha lẫn sự thương yêu, cảm phục một người con gái hiền lành, nhân hậu, hết mực thương yêu đồng chí đồng đội nhưng đối với quân thù thì vô cùng gan dạ và dũng cảm…
Sau 3 năm nhập ngũ, ngày 29/11/1965, chị Pha đã vinh dự đứng vào hàng ngũ của Đảng. Cuối năm 1962, chị về làm việc tại cơ quan quân sự, ngày 4/12/1963 chuyển về công tác ở quân y, ngày 19/1/1968 chị chuyển về căn cứ Nam, cuối năm 1968 đơn vị B83 thành lập và được điều về làm Chính trị viên đơn vị Nữ Pháo Binh của tỉnh Lâm Đồng, năm 1971 chị về công tác tại Y2 Đại Lào và giữ chức vụ Bí thư chi bộ.
Trong nhật ký, chị đã cẩn thận ghi lại những công việc đã làm hàng ngày, những ưu, khuyết điểm đạt và chưa đạt được để kịp thời sửa chữa trong mỗi trận đánh, mỗi quyết định của mình. Trên chiến trường ác liệt, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ trong gang tấc, nhưng chị không hề nao núng, tư tưởng chị luôn hướng về Đảng, quyết tâm của chị lúc nào cũng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng và tin vào ngày chiến thắng. Thật xúc động khi đọc những dòng nhật ký này sau một trận đánh: “… Ngày 13 tháng 8 năm 1969 trong trận đánh giao thông phối hợp đơn vị bạn. Lần đầu đánh hình thức mới, bản thân cũng có nhiều cố gắng khắc phục khó khăn, quyết tâm cao. Khuyết điểm: Trong chỉ huy chưa linh hoạt, sáng kiến để giải quyết tình huống như linh hoạt giải quyết trong hợp đồng chưa tốt, bỏ lỡ thời cơ diệt địch. Bản thân càng nghĩ càng tức không sao ngủ được, bứt rứt trong lương tâm quá. Đây cũng là bài học kinh nghiệm trong chiến đấu”. Hay sự trăn trở, ray rứt vì thiếu cương quyết để tình cảm chi phối trong công việc: ngày 3 tháng 9 năm 1969: “… Lên đường làm nhiệm vụ ở K3. Trên đường hành quân có nhiều ưu điểm nhắc nhở chấp hành những điều quy định tốt, tinh thần vui vẻ phấn khởi trong đơn vị. Đến nơi an toàn. Khuyết: Trên đường hành quân ăn trưa nơi ở không tốt. Quần chúng muốn ăn cơm, bản thân thấy không lợi, nhưng cuối cùng thiếu cương quyết, để đơn vị ở lại ăn cơm”. Ngày 11 tháng 9 năm 1969: “ Trận đánh hợp đồng với đơn vị bạn ở Di Linh, bàn nhiệm vụ kiềm chế địch và phá hủy phương tiện chiến tranh và tiêu diệt địch. Lãnh đạo đơn vị quyết tâm dù khó khăn ác liệt, hy sinh, quyết hoàn thành nhiệm vụ, động viên đơn vị đào công sự vững chắc, quyết bám trụ cuối cùng đã hoàn thành được nhiệm vụ. Khuyết: Kế hoạch cụ thể giúp đỡ mang pháo quân cho pháo thủ còn thiếu. Kiểm tra chưa tốt còn để mất cuốc xẻng khi rút lui”…



