Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng liệt sỹ Phan Đình Giót – Người lấy thân mình lấp lỗ châu mai tại thung lũng Điện Biên.

Hà Tĩnh16/09/2026Đoàn xã Hưng Vũ (Xã Hưng Vũ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi thơ nghèo khổ và ý chí của người chiến sỹ kiên trung

Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại làng Vĩnh Yên, xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Sinh ra trong một gia đình bần nông nghèo rớt mồng tơi, tuổi thơ của anh là một chuỗi ngày dài ảm đạm dưới ách áp bức của địa chủ và thực dân. Cha mất sớm vì đói khát và bệnh tật, từ năm 13 tuổi, Phan Đình Giót đã phải đi ở đợ, làm thuê cuốc mướn để kiếm miếng ăn nuôi mẹ và em trai. Cuộc sống tủi nhục, chịu đựng biết bao trận đòn roi vô lý của bọn cường hào đã sớm nhen nhóm trong lòng người thanh niên đất miền Trung một ngọn lửa căm thù giai cấp và khát vọng tự do cháy bỏng.

Năm 1945, Cách mạng Tháng Tám bùng nổ như một phép màu thay đổi số phận của những người cùng khổ như Phan Đình Giót. Anh được giải phóng khỏi kiếp nô lệ, hăng hái tham gia vào lực lượng tự vệ đỏ ở địa phương. Đến năm 1950, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn phản công mạnh mẽ, Phan Đình Giót tình nguyện xung phong nhập ngũ. Anh được biên chế vào Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312. Trong quân ngũ, dù thể hình không quá cao lớn nhưng anh lại có một sức khỏe dẻo dai, tính tình chất phác, luôn nhận về mình những phần việc nặng nhọc nhất nên rất được đồng đội quý mến. Anh tham gia nhiều chiến dịch lớn như Trung Du, Hòa Bình, Tây Bắc và luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Trận đánh mở màn Điện Biên Phủ và thử thách tại cứ điểm Him Lam

Cuối năm 1953, thực dân Pháp xây dựng tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ thành một "pháo đài bất khả xâm phạm" giữa núi rừng Tây Bắc. Để đập tan âm mưu của địch, Trung ương Đảng và Bác Hồ quyết định mở Chiến dịch Điện Biên Phủ. Cứ điểm Him Lam (được Pháp đặt tên là Béatrice) là một trong những trung tâm đề kháng mạnh nhất, bảo vệ phía Đông Bắc của tập đoàn cứ điểm. Nhiệm vụ tiêu diệt Him Lam trong trận đánh mở màn ngày 13 tháng 3 năm 1954 được giao cho Đại đoàn 312, trong đó có đơn vị của Phan Đình Giót.

Chiều ngày 13 tháng 3, trận hỏa pháo của quân ta trút xuống Him Lam vang dội, báo hiệu chiến dịch lịch sử bắt đầu. Sau loạt pháo kích, các chiến sỹ bộ binh ta lập tức ôm bộc phá xông lên cắt rào dây thép gai. Phan Đình Giót lúc này là Tiểu đội phó bộc phá. Địch từ trong các lô cốt điên cuồng bắn ra, đạn vạch đường sáng rực cả màn đêm, mặt đất rung chuyển bởi bom đạn.

Bất chấp hỏa lực dày đặc, Phan Đình Giót dũng cảm ôm quả bộc phá nặng hàng chục cân lao lên. Anh liên tiếp đánh lên đến quả thứ chín, tự tay phá sập bốn hàng rào dây thép gai ngoài cùng, tạo nên một cửa mở quan trọng cho trung đội tiến vào. Trong quá trình đánh bộc phá, anh bị trúng nhiều mảnh đạn vào vai và đùi, máu chảy ròng ròng làm ướt sũng bộ quân phục, nhưng anh vẫn kiên quyết không rời trận địa. Anh tự băng bó rồi tiếp tục bò lên yểm trợ cho đồng đội.

Giây phút quyết tử hóa thành bất tử

Càng vào sâu bên trong cứ điểm, trận đánh càng trở nên ác liệt. Khi đại đội của ta tiến sát đến phân khu trung tâm thì bất ngờ bị chặn đứng trước hỏa lực khủng khiếp từ ba lô cốt ngầm của địch. Đặc biệt, hỏa lực đại liên từ lô cốt số 3 của Pháp bắn ra vô cùng đậm đặc, quật ngã nhiều chiến sỹ xung kích của ta ngay trước cửa mở. Bộ đội ta bị mắc kẹt, không thể tiến lên mà lùi cũng không xong, trận đánh có nguy cơ rơi vào bế tắc nếu không dập tắt được hỏa điểm này trước khi trời sáng.

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Phan Đình Giót dùng hết sức bình sinh, lết cái chân bị thương sưng húp, rình rập rướn người tiếp cận lô cốt số 3. Anh áp sát bên vách đất, ném liên tiếp hai quả lựu đạn vào lỗ châu mai. Lựu đạn nổ, khẩu đại liên bên trong câm lặng được vài phút, nhưng ngay sau đó, bọn lính Pháp sống sót bên trong lại điên cuồng thay băng đạn và tiếp tục nhả đạn bắn quét.

Chứng kiến thêm nhiều đồng đội ngã xuống ngay trước mắt mình, lòng căm thù và ý chí quyết thắng đã lên đến đỉnh điểm trong ngực người chiến sỹ Phan Đình Giót. Lúc này, anh đã hết sạch lựu đạn, vết thương trên người đang mất máu trầm trọng khiến mắt anh mờ đi. Nhưng anh biết, nếu khẩu đại liên này không dừng lại, cả đại đội sẽ hy sinh.

Bằng một nghị lực phi thường vượt lên trên giới hạn chịu đựng của thể xác, Phan Đình Giót dùng hai tay bám vào vách đá, rướn thẳng người dậy, lao cả thân mình lao vào bịt kín lỗ châu mai của địch.

Thân hình anh dũng cảm che khuất họng súng đang phun lửa. Khẩu đại liên của giặc bị khựng lại, tiếng súng ác độc hoàn toàn bị câm lặng bởi lồng ngực bằng xương bằng thịt của người anh hùng quê hương Hà Tĩnh.

Chớp thời cơ vàng có một không hai ấy, tiếng hô "Xung phong!" vang lên xé toạc màn đêm. Toàn bộ các chiến sỹ bộ binh ta ào lên như thác đổ qua cửa mở, tiêu diệt sạch bốt giặc, cắm lá cờ quyết chiến quyết thắng lên trung tâm cứ điểm Him Lam ngay trong đêm mở màn. Phan Đình Giót đã anh dũng hy sinh vào lúc 22 giờ 30 phút ngày 13 tháng 3 năm 1954, khi tuổi đời vừa tròn 32.

Hành động lấy thân mình lấp lỗ châu mai của Phan Đình Giót đã trở thành một biểu tượng vĩ đại của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Ngày 31 tháng 3 năm 1955, anh vinh dự được Quốc hội truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Tấm gương của anh mãi mãi được khắc ghi trong trang sử vàng dân tộc như một khúc tráng ca bất tử của thế hệ Điện Biên năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn