Anh hùng LLVT Dương Thị Lệ
Đừng vì mấy đồng tiền mà làm mất nhân cách
Không ngao du đây đó như cô Mười, chị Lệ (Anh hùng LLVT Dương Thị Lệ) hiện vui với luống rau, giàn mướp. Khi tôi đến nhà chị ở ấp Bình Tạo (Trung An, TP. Mỹ Tho), thấy chị đang ở ngoài đám rẫy “mini” của mình.
Cuộc đời của chị cũng lắm thăng trầm, những khó khăn, trắc trở mà có lẽ chỉ có chị chứ ít ai vượt qua nổi.
Con đông (4 đứa), ruộng ít, chị làm đủ thứ nghề: nuôi vịt thả đồng, thuê đất trồng huệ, rồi sắm xe hàng đi buôn... Đang làm ăn ngon lành thì xe gây tai nạn, chị bồi thường gần hết vốn. Đã vậy, năm 2000 chị còn mắc bệnh ung thư vú.
Sau mấy năm khốn đốn vào ra các bệnh viện, sức khỏe chị ổn định thì tiền bạc cũng không còn, các con lại không có việc làm. Để tìm lối ra, chị dồn hết vốn liếng bắt hơn 70 con heo giống về nuôi. Thấy đàn heo phát triển tốt, chị quyết định xây nhà.
Ai ngờ dịch lở mồm long móng ập đến, heo rớt giá. Chị mua heo giống 900.000 đồng/con, nuôi 3 tháng bán ra 900.000 đồng/tạ. Lỗ nặng, tiền xây nhà không trả được, chị đánh liều thuê mặt bằng mở nhà hàng. Sau một năm kinh doanh lỗ thêm 60 triệu đồng, cuối năm 2007 chị nợ gần 300 triệu đồng.
Làm ăn lớn không được, chị về quê (Tam Hiệp, Châu Thành) mở quán bán hủ tiếu vẫn không khá. Năm 2009, chị một mình lên Trảng Bàng (Tây Ninh) nuôi vịt thả đồng. Chị xin chính quyền sở tại cho che bạt ở ngoài đồng, hợp đồng với đại lý mua chịu thức ăn, rồi bắt về 3.000 vịt con.
Một mình chị trong cái lều bạt, thiếu thốn đủ thứ, ngày thì chịu cái nóng như thiêu đốt, tối lạnh buốt vì sương gió. Nằm trong bóng tối nghe dàn hợp xướng của ếch nhái, ểnh ương khiến nỗi buồn thấm vào từng thớ thịt.
Ương vịt con được 40 ngày thì cho lên đồng, lúc này chị mới mướn thêm 3 người phụ giúp. Sau 3 tháng chị bán được 280 triệu đồng, trừ vốn còn lời được 35 triệu đồng. Chị cuốn gói về sông Vàm Cỏ (Long An) ương tiếp 3.000 con vịt khác. Lần này chị lời được 120 triệu đồng, trả nợ 80 triệu đồng và hốt bầy vịt khác về nuôi lời 75 triệu đồng, trả nợ 50 triệu đồng.
Đầu năm 2011, chị về đồng nhà. Lần này gặp lúc thịt gia cầm “lên ngôi”, chị nuôi có 1.500 con mà lời được 200 triệu đồng. Trả dứt nợ, chị giũ gói, xuống tóc để tạ ơn trời phật!
Bây giờ chị sống nhờ lương, mỗi tháng 2,5 triệu đồng. Bạn bè rủ làm ăn, chị từ chối hết. 58 tuổi đời với biết bao thăng trầm, chị không muốn bon chen nữa. Chị tâm niệm, có nghèo, ăn muối quẹt cũng vui, miễn đừng nợ nần, đừng vì mấy đồng tiền mà làm mất nhân cách.
Nói vậy, chứ chị đâu có chịu nghỉ ngơi. Bên kia con kinh có mấy lô đất người ta chưa cất nhà, cây cỏ lên mịt trời, chị xin khai hoang để trồng rau, đậu, bầu bí. Trồng rồi đem cho, chứ không bán. Sau nhà, chị xây hồ nuôi thêm mấy chục con vịt.
Hiện nay, chồng chị (anh Nguyễn Văn Non) ở quê, bán cà phê bên lộ Kinh Năng. Chị ở ngoài Trung An với vợ chồng người con gái thứ tư và 2 đứa cháu ngoại. Người con trai thứ 3 ở “nhà thờ”. Còn cô gái út lấy chồng về Long Định. Cuộc sống các con tạm ổn định, nhưng chị luôn canh cánh một nỗi niềm: Vì lo bươn chải làm ăn mà các con chị đều phải nghỉ học giữa chừng. Tôi đồng cảm với chị và vô cùng khâm phục nghị lực vượt khó của chị. Ngay trong đời thường phẩm chất anh hùng ở chị Lệ vẫn tỏa hương!



