ANH HÙNG LLVT HUỲNH XUÂN NHỊ - MẢNH GHÉP RỰC RỠ THỜI HOA LỬA
Bên chén trà nóng, câu chuyện về người Anh hùng LLVT nhân dân Huỳnh Xuân Nhị hiện lên qua giọng kể nghẹn ngào của người con – ông Huỳnh Xuân Thanh. Mỗi lời kể là một mảnh ký ức sáng rực giữa bom đạn, là một chặng đời đầy yêu thương nhưng thấm đẫm máu và nước mắt. Cuộc đời ông Nhị không chỉ là những năm tháng chiến đấu, mà còn là ánh sáng của lòng nhân ái, của niềm tin và của trái tim hướng về nhân dân.
Thuở nhỏ, ông Thanh không biết “cậu Năm” trầm lặng, ân cần giao tài liệu cho mình chính là cha ruột. Đến năm 10 tuổi, giữa căn cứ Huyện ủy Đại Lộc, tiếng “Ba ơi!” bật ra như một tiếng nấc vỡ òa sau bao năm mong mỏi. Người cha ôm con khóc như để bù đắp tất cả những xa cách, những hi sinh của một người hoạt động bí mật giữa vùng địch. Cuộc gặp ấy đẹp như một thước phim, nhưng cũng là lần đầu tiên và cuối cùng hai cha con được trọn vẹn nhìn nhau. Năm 1969, ông Nhị hi sinh trong một trận pháo kích, để lại nỗi mất mát không gì bù đắp cho gia đình và quê hương.
Nhưng cuộc đời ông không khép lại bằng cái chết. Nó mở ra bằng ánh sáng của lòng dũng cảm: từ 1964–1969, trên cương vị Phó bí thư rồi Bí thư Huyện ủy Đại Lộc, ông Nhị đã bám đất, bám dân, xây dựng hàng trăm cơ sở cách mạng trong vùng bị địch càn quét dữ dội. Ông vận động hàng loạt ngụy quân, ngụy quyền bỏ ngũ trở về với cách mạng; xây dựng 10 cơ sở nội tuyến ngay trong lòng địch; tổ chức bắt giữ và trừng phạt nhiều tên ác ôn có nợ máu với dân. Những chiến công nối tiếp nhau khiến địch khiếp sợ, nhưng lại làm bừng sáng niềm tin của nhân dân Đại Lộc.
Không chỉ chiến đấu, ông Nhị còn là người thắp lên tinh thần đoàn kết: tổ chức mít tinh, vận động phá “ấp chiến lược”, kêu gọi thanh niên gia nhập du kích và tòng quân. Trong 11 trận đánh mà ông trực tiếp chỉ huy, 70 tên địch bị tiêu diệt – con số không chỉ nói lên chiến thắng, mà nói lên tấm lòng vì dân của người chiến sĩ kiên trung. Khi bị mảnh pháo xuyên đầu trong hội nghị Huyện ủy, lời cuối cùng của ông vẫn là: “Các đồng chí hãy giữ vững phong trào” – lời trăn trối của một trái tim đặt nhân dân lên trước bản thân.
Ngày nay, trên con đường mang tên ông ở quận Cẩm Lệ, mỗi bước chân của người dân Đà Nẵng như vẫn chạm vào ngọn lửa của thời hoa lửa ấy. Ngọn lửa không tàn, bởi nó được gìn giữ bằng máu của nhiều thế hệ, trong đó có gia đình ba đời liệt sĩ của ông Thanh.
Câu chuyện về Huỳnh Xuân Nhị không chỉ là một kỷ niệm bi tráng – đó là nguồn cảm hứng mãnh liệt. Một lời nhắc nhở rằng cuộc sống hôm nay có được là nhờ những con người đã sống một đời rực lửa. Và giữa hòa bình, chúng ta càng phải biết sống tử tế, sống có trách nhiệm, để ngọn lửa thời hoa lửa ấy tiếp tục cháy sáng trong mỗi thế hệ Việt Nam


