Anh Hùng LLVT La Văn Cầu
Người anh hùng La Văn Cầu - Bước Đi Trên Con Đường Mang Tên Chính Mình
Trong lịch sử kháng chiến chống thực dân Pháp của dân tộc Việt Nam, có những cái tên đã trở thành huyền thoại, những con người mà ý chí của họ vượt lên trên mọi giới hạn chịu đựng của thể xác. Người chiến sĩ thi đua toàn quốc năm ấy – anh hùng La Văn Cầu – chính là một biểu tượng bất tử như thế.Nhưng có lẽ, điều đặc biệt và xúc động nhất trong cuộc đời ông không chỉ nằm lại ở chiến trường Đông Khê rực lửa năm 1950, mà còn nằm ở hành trình sau đó: hành trình của một người anh hùng bước đi trên những con đường được mang tên chính mình khi vẫn còn đang sống.Tiếng súng Đông Khê và cánh tay băng bó:Mùa thu năm 1950, Chiến dịch Biên giới Thu Đông bước vào giai đoạn quyết liệt. Trận đánh tại đồn Đông Khê được xác định là trận mở màn mang tính quyết định. Khi ấy, chàng thanh niên người dân tộc Tày – La Văn Cầu – mới tròn 18 tuổi, là tiểu đội trưởng bộc phá của Trung đoàn 174.Nhiệm vụ của tổ bộc phá vô cùng cam go: phải phá tan lô cốt số 3 của địch để mở đường cho quân ta tiến lên. Trận đấu diễn ra dưới mưa bom bão đạn. Trong lúc đang ôm quả bộc phá nặng hàng chục cân xông lên, một luồng đạn từ đồn địch quét qua. La Văn Cầu ngã gục.Khi tỉnh lại, ông nhận ra một bên cánh tay phải của mình đã bị gãy nát, lủng lẳng bên sườn, máu chảy xối xả. Cơn đau ập đến xé tâm can. Thế nhưng, nhìn về phía lô cốt địch vẫn đang nhả đạn điên cuồng găm vào đội ngũ đồng đội, trong đầu người chiến sĩ trẻ lúc ấy chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Phải phá bằng được lô cốt."Thà hy sinh chứ không chịu lùi bước. Chưa phá được lô cốt thì chưa nhắm mắt."Hiểu rằng cánh tay gãy nát kia đang là vật cản khiến mình không thể ôm bộc phá chạy tiếp, La Văn Cầu quay sang người đồng đội bên cạnh, khẩn thiết đề nghị: “Chặt hộ tôi cánh tay này đi để tôi đi đánh bộc phá!”Trước sự do dự của đồng đội, ông kiên quyết giục giã. Nhát dao rựa hạ xuống, cánh tay phải rời ra. Nén nỗi đau thấu xương tủy bằng một ý chí sắt đá, La Văn Cầu dùng tay trái còn lại ôm bộc phá, áp sát lô cốt địch, giật kíp nổ. Một tiếng nổ rung trời chuyển đất vang lên. Lô cốt số 3 tan tành, mở toang cánh cửa cho đại quân ta xông lên tiêu diệt toàn bộ cứ điểm Đông Khê.Khoảnh khắc lịch sử và danh hiệu bất tửChiến thắng Đông Khê vang dội khắp các mặt trận. Hình ảnh người chiến sĩ ôm bộc phá bằng một tay đã trở thành ngọn đuốc rực sáng tinh thần quyết chiến quyết thắng của Quân đội nhân dân Việt Nam.Năm 1952, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua và Cán bộ gương mẫu toàn quốc lần thứ nhất, La Văn Cầu vinh dự là một trong bảy người đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Khi đó, ông mới vừa bước sang tuổi 20.Bước đi trên con đường mang tên chính mình:Hòa bình lập lại, người anh hùng mất đi cánh tay phải năm nào tiếp tục cống hiến cho quân đội và đất nước trên nhiều cương vị khác nhau. Ông lập gia đình, sống một cuộc đời giản dị, khiêm nhường giữa lòng Thủ đô Hà Nội.Có một sự trân trọng đặc biệt mà Đảng, Nhà nước và nhân dân dành cho ông: Tên của ông – La Văn Cầu – đã được đặt cho nhiều con đường, trường học trên khắp cả nước, từ Cao Bằng quê hương ông, cho đến Hà Nội, TP. Hồ Chí Minh, Vũng Tàu...Hiếm có ai trong lịch sử được chứng kiến tên mình trang trọng khắc trên những tấm biển phố khi vẫn còn đang khỏe mạnh. Thế nhưng, mỗi lần có ai đó hỏi về cảm giác đi trên "con đường mang tên chính mình", ông cụ tóc bạc phơ lại cười hiền hậu, ánh mắt ngời lên nét khiêm nhường:"Đó là vinh dự lớn lao, nhưng tôi biết cái tên đó không chỉ thuộc về cá nhân tôi. Đó là tên của xương máu đồng đội, của cả một thế hệ đã ngã xuống ở Đông Khê để đổi lấy hòa bình hôm nay. Tôi chỉ là người đại diện may mắn còn sống để đi trên con đường đó."Mỗi ngày, người dân ngõ phố Tây Sơn (Hà Nội) vẫn thấy một ông cụ mất một cánh tay, dáng người nhỏ nhắn nhưng quật cường, bước đi thong dong, mỉm cười chào hỏi mọi người. Ông bước đi trên những con đường mang tên mình không phải với tâm thế của một người thụ hưởng hào quang, mà với sự tự hào của một chứng nhân lịch sử, nhắc nhở thế hệ mai sau về cái giá của độc lập, tự do.Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về Anh hùng La Văn Cầu và "cánh tay Đông Khê" sẽ mãi là một nốt nhạc bi tráng. Ông đã, đang và sẽ mãi bước đi trên con đường của chính mình – con đường của lòng quả cảm, của sự tận hiến và của một huyền thoại sống giữa đời thường.



