Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng LLVT Lê Thị Minh Hãnh - Nữ đội trưởng tuổi mười sáu

Sinh năm 1949 tại xã Hòa Quang, tỉnh Phú Yên, Lê Thị Minh Hãnh sớm lớn lên trong gia đình giàu truyền thống cách mạng. Mới 13 tuổi, bà đã theo cha tham gia hoạt động; đến 16 tuổi trở thành Tiểu đội trưởng du kích xã Hòa Quang. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, bà mưu trí xây dựng cơ sở, bám địa bàn, chiến đấu kiên cường và để lại nhiều chiến công của người nữ biệt động Phú Yên. Sau này, bà là Thượng tá Công an, nguyên Phó Trưởng phòng Tổ chức cán bộ Công an tỉnh Khánh Hòa, được phong tặng da

TP. Hồ Chí Minh01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Anh hùng LLVT Lê Thị Minh Hãnh - Nữ đội trưởng tuổi mười sáu

Năm mười ba tuổi, khi nhiều bạn bè cùng trang lứa còn vô tư với tuổi học trò, Lê Thị Minh Hãnh đã quen với những đêm đi trong bóng tối, quen nghe tiếng giày đinh của địch và quen cất giấu tài liệu cách mạng trong lòng áo.

Quê bà ở Hòa Quang, Phú Yên, vùng đất những năm chống Mỹ luôn bị kìm kẹp, lùng sục. Cha bà là đảng viên, bám trụ hoạt động giữa lòng địch. Từ nhỏ, bà đã chứng kiến sự hy sinh, mất mát của quê hương nên sớm nuôi ý chí đi theo cách mạng.

Đến năm 16 tuổi, Lê Thị Minh Hãnh được giao làm Tiểu đội trưởng du kích xã Hòa Quang.

Một cô gái nhỏ bé, tuổi đời còn rất trẻ, nhưng lại phải phụ trách một tiểu đội giữa vùng địch kiểm soát. Ban ngày, bà sống như một người dân bình thường. Ban đêm, bà cùng đồng đội bám địa bàn, nắm tình hình, xây dựng cơ sở, vận chuyển tài liệu và chuẩn bị cho những trận đánh bất ngờ.

Có lần, cơ sở báo tin địch chuẩn bị càn vào khu vực có cán bộ cách mạng đang trú ẩn.

Nếu chậm chỉ một bước, cả đường dây có thể bị lộ.

Lê Thị Minh Hãnh lập tức nhận nhiệm vụ đưa tin.

Con đường quen thuộc bỗng trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết. Trạm gác dày đặc. Lính địch kiểm tra từng người qua lại. Bà giấu mảnh giấy nhỏ trong gấu áo, bình tĩnh đi qua chốt như một cô gái quê đang đi chợ.

Khi tên lính giữ lại hỏi:

“Đi đâu?”

Bà cúi đầu, trả lời thật tự nhiên:

“Dạ, đi thăm bà con.”

Sự bình tĩnh ấy giúp bà vượt qua vòng kiểm soát. Tin báo được chuyển kịp thời. Cán bộ rút an toàn. Cơ sở được bảo vệ.

Từ sau lần ấy, đồng đội càng tin ở cô tiểu đội trưởng trẻ tuổi.

Không chỉ đưa tin, bà còn trực tiếp tham gia chiến đấu. Nhiều trận, bà cùng du kích bí mật áp sát mục tiêu, đánh nhanh rồi rút gọn, khiến địch hoang mang vì không biết lực lượng cách mạng ở đâu, đông hay ít.

Có lần sau trận đánh, một đồng đội hỏi:

“Chị không sợ sao?”

Bà chỉ nói:

“Sợ chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ mà lùi thì quê mình còn ai giữ?”

Câu nói ấy trở thành lời nhắc của cả tiểu đội trong những ngày ác liệt.

Tuổi mười sáu của Lê Thị Minh Hãnh không có nhiều hoa mộng. Tuổi mười sáu ấy gắn với hầm bí mật, giao liên, súng đạn, những cuộc vây ráp bất ngờ và cả những lần đối mặt với cái chết.

Nhưng chính trong khói lửa ấy, bản lĩnh của người nữ du kích được tôi luyện.

Sau ngày đất nước thống nhất, bà tiếp tục công tác trong lực lượng Công an, trở thành Thượng tá, nguyên Phó Trưởng phòng Tổ chức cán bộ Công an tỉnh Khánh Hòa. Ngày 06/10/2009, bà được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, ghi nhận những chiến công và đóng góp trong kháng chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn