Anh hùng LLVT Lê Văn Nổ - Người ôm khối bộc phá mở cửa chiến thắng
Lê Văn Nổ sinh năm 1928, quê tỉnh Hải Dương. Tháng 3 năm 1950, ông tham gia cách mạng và chiến đấu trong lực lượng chủ lực của Quân khu Tả Ngạn. Từ năm 1950 đến năm 1954, ông tham gia hơn 20 trận đánh lớn nhỏ, nổi tiếng là chiến sĩ bộc phá dũng cảm, nhiều lần mở cửa đột phá cho đơn vị xung phong. Trong trận đánh cứ điểm Nghĩa Lộ đầu năm 1954, ông ôm khối bộc phá nặng 10 kg lao thẳng vào hỏa điểm địch, phá tan lô cốt, mở đường cho đơn vị tiêu diệt cứ điểm. Ngày 7/5/1956, ông được Đảng và Nhà nước

Có những người lính chiến đấu bằng khẩu súng.
Có những người lính chiến đấu bằng lưỡi lê.
Riêng Lê Văn Nổ, vũ khí gắn bó với ông lại là...
một khối bộc phá nặng mười ki-lô-gam.
Đồng đội thường nói vui:
"Nổ đi trước, cả đại đội theo sau."
Đó không chỉ là biệt danh.
Mà còn là sự thật trên mỗi trận đánh.
Bởi nhiệm vụ của người chiến sĩ bộc phá luôn là người bước vào nơi nguy hiểm nhất.
Đầu năm 1950, chàng trai trẻ quê Hải Dương rời quê hương, khoác ba lô nhập ngũ.
Những ngày đầu, ông được giao học cách sử dụng thuốc nổ.
Cách đặt bộc phá.
Cách mở cửa đột kích.
Các cán bộ huấn luyện luôn nhắc:
"Chiến sĩ bộc phá chỉ có vài giây để quyết định thành bại của cả trận đánh."
Ông ghi nhớ từng lời.
Và từ đó, ở bất kỳ trận đánh nào, ông cũng luôn là người tình nguyện nhận nhiệm vụ khó nhất.
Suốt bốn năm chiến đấu, ông tham gia hơn 20 trận đánh trên chiến trường đồng bằng Bắc Bộ.
Ở đâu có hàng rào dây thép gai.
Ở đâu có lô cốt kiên cố.
Ở đó có dấu chân của Lê Văn Nổ.
Nhiều lần, địch tập trung hỏa lực dày đặc vào cửa mở.
Đồng đội bị chặn lại.
Ông vẫn ôm bộc phá bò từng mét dưới làn đạn.
Có hôm, quần áo bị xé rách vì mảnh đạn.
Có hôm, bàn tay rớm máu vì dây thép gai.
Nhưng ông chưa bao giờ bỏ dở nhiệm vụ.
Đầu năm 1954, đơn vị nhận nhiệm vụ đánh vào cứ điểm Nghĩa Lộ – một vị trí quân sự quan trọng án ngữ tuyến đường sắt Hà Nội – Hải Phòng.
Đây là cứ điểm được phòng thủ rất kiên cố.
Quân địch bố trí hai đại đội lính Âu – Phi cùng nhiều hỏa điểm liên hoàn.
Khi mũi tiến công của ta vừa mở được cửa đột phá, từ trong lô cốt, hỏa lực địch bất ngờ bắn dữ dội.
Nhiều chiến sĩ phải nằm ép xuống mặt đất.
Đội hình xung phong đứng trước nguy cơ bị chặn lại.
Nếu không phá được hỏa điểm ấy.
Toàn bộ kế hoạch có thể thất bại.
Không chờ mệnh lệnh.
Lê Văn Nổ ôm khối bộc phá 10 kg bật dậy.
Đồng đội gọi với theo:
"Nổ! Nguy hiểm lắm!"
Ông chỉ quay đầu nói lớn:
"Phải mở đường cho anh em!"
Rồi lao thẳng về phía lô cốt.
Đạn địch quét sát mặt đất.
Đất đá tung lên quanh người.
Ông vẫn không dừng bước.
Đến sát mục tiêu.
Ông đặt khối bộc phá.
Giật nụ xòe.
Rồi lao người khỏi vị trí.
Một tiếng nổ long trời vang lên.
Lô cốt địch bị san phẳng.
Khói bụi phủ kín trận địa.
Người chỉ huy lập tức hô vang:
"Xung phong!"
Các chiến sĩ đồng loạt tràn lên.
Chỉ trong thời gian ngắn, quân ta làm chủ cứ điểm, tiêu diệt hơn 200 tên địch, đập tan hệ thống phòng ngự của đối phương.
Sau trận đánh, đồng đội tìm thấy Lê Văn Nổ đang ngồi tựa vào một gốc cây.
Tai ông vẫn còn ù vì sức ép của vụ nổ.
Khuôn mặt lấm đầy khói thuốc.
Có người hỏi:
"Lúc ôm bộc phá chạy lên, anh có nghĩ mình sẽ không trở về không?"
Ông cười hiền:
"Có chứ.
Nhưng nếu mình không đi.
Cả đơn vị sẽ phải dừng lại."
Không chỉ dũng cảm trong chiến đấu, Lê Văn Nổ còn là người cán bộ gần gũi, luôn quan tâm đồng đội và nhân dân.
Sau hòa bình ở miền Bắc, ông tích cực cùng đơn vị vận động đồng bào, đặc biệt là bà con giáo dân, đoàn kết xây dựng quê hương, góp phần củng cố khối đại đoàn kết dân tộc.
Ngày 7 tháng 5 năm 1956, tại lễ tuyên dương Anh hùng toàn quốc, Lê Văn Nổ được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Khi nhận phần thưởng cao quý ấy, ông chỉ khiêm tốn nói:
"Chiến công này thuộc về cả đơn vị.
Tôi chỉ là người mang khối bộc phá chạy trước."
Nhiều năm sau, những người từng chiến đấu cùng ông vẫn nhớ mãi hình ảnh người chiến sĩ ôm bộc phá lao về phía lô cốt.
Không phải vì ông không biết sợ.
Mà vì phía sau ông là đồng đội.
Là nhiệm vụ.
Là Tổ quốc.


