Anh hùng LLVT Nguyễn Thị Hạnh -
Nguyễn Thị Hạnh (tên thật Trần Thị Bé), sinh năm 1937 tại làng Mỹ Hạnh (nay là xã Mỹ Hạnh Nam, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An), tham gia cách mạng từ năm 1956. Là cán bộ hoạt động trong vùng địch kiểm soát, bà nổi tiếng bởi lòng dũng cảm, sự mưu trí và khả năng xây dựng cơ sở cách mạng ngay trong các ấp chiến lược. Để che mắt địch, bà nhiều lần giả người mất trí, lang thang khắp nơi thu thập tin tức, gây dựng lực lượng. Bà đã xây dựng đội du kích mật 37 người, trực tiếp chỉ huy hàng trăm trận đánh
Những năm đầu thập niên 1960, vùng đất Mỹ Hạnh chìm trong những cuộc càn quét liên tiếp.
Địch dựng ấp chiến lược.
Rào dây thép gai.
Đóng đồn bốt khắp nơi.
Người dân muốn đi từ đầu xóm đến cuối xóm cũng phải qua nhiều lần kiểm tra.
Trong hoàn cảnh ấy, việc gây dựng cơ sở cách mạng tưởng như không thể.
Nhưng có một cô gái vẫn ngày ngày xuất hiện giữa các con đường đất đỏ.
Đầu tóc rối bù.
Áo quần vá chằng vá đụp.
Miệng lúc cười, lúc nói vu vơ.
Bọn lính chỉ nhìn rồi cười khẩy:
"Con nhỏ khùng!"
Không ai ngờ.
Đó chính là Nguyễn Thị Hạnh.
Người cán bộ mà chúng ráo riết truy lùng.
Mỗi ngày, bà giả làm người mất trí, đi hết ấp này sang ấp khác.
Lúc thì xin bát nước.
Lúc thì nhặt củi.
Lúc lại ngồi dưới gốc cây cười một mình.
Nhưng đôi mắt của bà không bao giờ ngừng quan sát.
Bà ghi nhớ từng vị trí lô cốt.
Từng ca đổi gác.
Từng con đường bí mật.
Và cả những gia đình còn giữ lòng tin với cách mạng.
Đêm xuống.
Người "đàn bà khùng" ấy lại lặng lẽ gõ cửa từng nhà.
Bà nhẹ nhàng nói:
"Đừng sợ.
Cách mạng vẫn ở bên bà con."
Bằng sự chân thành và lòng kiên trì, bà đã vận động được nhiều gia đình nuôi giấu cán bộ, xây dựng mạng lưới cơ sở bí mật ngay trong lòng địch. Chỉ sau một thời gian, bà gây dựng được đội du kích mật gồm 37 người cùng hàng chục hạt nhân nòng cốt cho phong trào cách mạng địa phương.
Có lần, địch mở cuộc càn lớn kéo dài suốt nhiều tuần.
Chúng gom dân vào ấp chiến lược.
Nhiều cơ sở bị lộ.
Một cán bộ trẻ lo lắng hỏi:
"Chị Hạnh, bây giờ mình còn hoạt động được không?"
Bà mỉm cười:
"Địch dựng hàng rào để ngăn bước chân.
Chứ không thể ngăn được lòng người."
Ít lâu sau, bà đề ra một kế hoạch táo bạo.
Ban ngày.
Du kích bí mật phối hợp với bộ đội huyện phục kích toán bảo an.
Trong khi đó, lực lượng quần chúng nổi dậy bắt bọn tề, điệp ác ôn.
Ngay sau trận đánh.
Một cuộc mít tinh được tổ chức ngay trong khu vực ấp chiến lược.
Lần đầu tiên sau nhiều tháng.
Người dân công khai treo cờ cách mạng.
Hô vang khẩu hiệu.
Đón cán bộ trở về.
Bọn địch hoàn toàn bị bất ngờ.
Chiến thắng ấy không chỉ làm tan rã bộ máy kìm kẹp mà còn khơi dậy niềm tin của nhân dân vào cách mạng.
Từ đó, Nguyễn Thị Hạnh vừa chỉ huy du kích chiến đấu, vừa tiếp tục công tác binh vận và vận động quần chúng.
Ở trận nào, bà cũng là người đi đầu.
Có hôm vừa đánh xong.
Đêm đến lại tiếp tục băng đồng mang tài liệu đến cơ sở.
Đồng đội nhiều lần khuyên bà nghỉ ngơi.
Bà chỉ cười:
"Mình nghỉ một đêm.
Quê hương sẽ chậm một bước."
Chiến công nối tiếp chiến công.
Tên tuổi Nguyễn Thị Hạnh lan khắp vùng Đức Hòa.
Người dân yêu mến gọi bà là "cô gái tưới đậu", hình tượng đã đi vào văn học nghệ thuật qua bài tân cổ giao duyên cùng tên và vở cải lương "Người không cô đơn", tái hiện hình ảnh người nữ chiến sĩ giả điên để hoạt động giữa lòng địch.
Ngày 17 tháng 9 năm 1967, bà được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Giải phóng.
Nhưng với bà, phần thưởng lớn nhất vẫn là ngày càng có nhiều người dân đứng về phía cách mạng.
Năm 1970, trong một lần làm nhiệm vụ, Nguyễn Thị Hạnh anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Người con gái từng giả điên để đánh lừa quân thù đã nằm lại trên chính mảnh đất mình hết lòng bảo vệ.
Hôm nay, trên quê hương Mỹ Hạnh Nam, những con đường khang trang, những cánh đồng xanh tốt và cuộc sống bình yên vẫn nhắc nhớ về người nữ anh hùng năm xưa – người đã dùng trí tuệ, lòng quả cảm và tình yêu quê hương để mở đường cho thắng lợi của cách mạng.



