Anh hùng LLVT nhân dân La Văn Cầu: Trái tim còn đập, còn chiến đấu
"Trái tim còn đập, còn chiến đấu!" – Câu nói đanh thép ấy đã trở thành lẽ sống của Anh hùng La Văn Cầu từ trận bão lửa Đông Khê cho đến những giây phút cuối của cuộc đời. Dù trái tim người anh hùng vừa ngừng đập vào ngày 24/6/2026, nhưng tinh thần kiên trung cùng nụ cười lạc quan, khiêm nhường của ông sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn bao thế hệ người Việt.

ANH HÙNG LLVTND LA VĂN CẦU: TRÁI TIM CÒN ĐẬP, CÒN CHIẾN ĐẤU VÀ NỤ CƯỜI KHIÊM NHƯỜNG CỦA MỘT HUYỀN THOẠI
Chiều ngày 24/6/2026, trái tim của Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (LLVTND) La Văn Cầu đã chính thức ngừng đập do tuổi cao, bệnh trọng ở tuổi 94. Quy luật của tạo hóa là điều không ai tránh khỏi, nhưng sự ra đi của ông vẫn để lại một khoảng trống mênh mông, một niềm tiếc thương vô hạn trong lòng đồng bào và chiến sĩ cả nước. Người chiến sĩ kiên trung ngày nào nay đã về với đất mẹ, nhưng lời thề thép và nụ cười lạc quan của ông thì còn sống mãi.
Cậu thiếu niên dân tộc Tày và lời hứa với Tổ quốc
Ít ai biết rằng, người anh hùng làm nên chiến công lẫy lừng sau này lại từng bị từ chối khi xin đi bộ đội. Sinh năm 1932, là con một trong một gia đình người dân tộc Tày tại Cao Bằng, cậu thiếu niên La Văn Cầu đã trốn nhà đi đăng ký nghĩa vụ vào năm 1948 khi chưa đủ tuổi.
Lúc sinh thời, ông vẫn thường bồi hồi nhớ lại cái ngày đứng trước cán bộ tuyển quân: “Hồi ấy, các chú bảo tôi em còn nhỏ, chưa đi được đâu về đi. Thế nhưng chí của tôi đã quyết. Tôi báo cáo rằng tôi nhỏ tuổi thật nhưng tuổi nhỏ thì làm việc nhỏ, cho tôi làm liên lạc cũng được. Trái tim tôi mách bảo, cái gì làm lợi cho cộng đồng tôi sẽ làm, cái gì không lợi cho cộng đồng, thì dù chỉ là một sợi tóc tôi cũng không cầm”.
Chính ý chí sắt đá ấy đã thuyết phục được tổ chức. Để rồi trong màu áo của Đại đội 671, Trung đoàn 174, Đại đoàn 316, ông đã đi qua 29 trận đánh sinh tử, góp máu xương vào những thắng lợi lịch sử từ trận Bông Lau - Lũng Phầy cho đến Chiến dịch Biên giới Thu – Đông 1950.
Góc khuất xúc động sau quyết định chặt tay phá lô cốt
Tên tuổi của La Văn Cầu gắn liền với trận Đông Khê năm 1950, nơi ông bị đạn giặc bắn dập nát cánh tay phải khi đang ôm bộc phá tiến công. Thế nhưng, đằng sau câu chuyện chặt tay phá đồn được lưu danh trong sách giáo khoa là một góc khuất đầy tình đồng chí, nghĩa đồng bào mà sau này ông mới kể lại.
Khi cánh tay lủng lẳng sắp đứt lìa, biết mình là con một, Tiểu đội trưởng Nông Văn Pheo đã khóc và nhất định từ chối chặt tay cho ông: “Không được đâu Cầu ơi. Cầu trở về đi để anh em khác làm”. Nhưng trong tình thế hiểm nghèo, khi tổ đánh bộc phá người hy sinh, người bị thương nặng, ông đã nài nỉ chỉ huy bằng một ý chí sắt đá: "Trái tim còn đập, còn chiến đấu!".
Khi cánh tay không còn vướng víu, người chiến sĩ ấy ôm khối bộc phá bằng tay trái còn lại, lao thẳng lên như một mũi tên, kích nổ san phẳng lô cốt địch, mở toang cánh cửa chiến thắng cho đơn vị. Tinh thần thép ấy đã được Đại tướng Võ Nguyên Giáp ca ngợi trước toàn quân vào năm 1952 như một tấm gương sáng ngời về tinh thần chấp hành mệnh lệnh và lòng quên mình vì nhân dân. Ông cũng vinh dự trở thành 1 trong 7 anh hùng đầu tiên của đất nước được Bác Hồ phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
"Chào tay trái vẫn oách lắm!"
Hòa bình lập lại, người thương binh hạng 71% ấy tiếp tục cống hiến ở các vị trí tuyên huấn, cán bộ cho đến khi nghỉ hưu năm 1996 dưới hàm Đại tá. Trở về với cuộc sống đời thường tại phố Tây Sơn (Hà Nội), ông vẫn tích cực tham gia công tác xã hội với tư cách Ủy viên Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.
Mỗi khi trái gió trở trời, vết thương cũ lại hành hạ, nhức nhối, nhưng chưa một lần người ta nghe ông phàn nàn. Ngược lại, điều khiến những ai từng tiếp xúc với ông nhớ nhất chính là thái độ lạc quan, chân thành và sự khiêm nhường đến nể trọng.
Mỗi lần trò chuyện với các chiến sĩ trẻ hay phóng viên, ông thường hóm hỉnh khoe cánh tay trái còn lại của mình chẳng khác gì tay phải. Ông cười xòa bảo: “Các cháu thấy đấy, có ai trong Quân đội ta được làm trái điều lệnh cả đời đâu. Chào tay trái vẫn oách lắm!”.
Tiếng cười lạc quan của người anh hùng mất một cánh tay đã tắt, nhưng khúc tráng ca về lòng yêu nước của ông thì vang vọng mãi cùng núi sông. Đại tá La Văn Cầu ra đi, nhưng tinh thần "Trái tim còn đập, còn chiến đấu" sẽ tiếp tục truyền lửa cho hàng triệu trái tim thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.
Xin kính cẩn nghiêng mình vĩnh biệt ông – người anh hùng của nhân dân!



