Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG LLVT NHÂN DÂN NGUYỄN VĂN TÀI – VINH QUANG ĐƯỢC VIẾT BẰNG MÁU XƯƠNG ĐỒNG ĐỘI

Hơn nửa thế kỷ đã đi qua kể từ những ngày chiến đấu giữa bom đạn, nhưng trong ký ức của Trung tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Tài, những trận đánh của Tiểu đoàn Tây Đô vẫn còn nguyên dấu ấn. Với ông, danh hiệu Anh hùng không phải phần thưởng dành riêng cho một cá nhân, mà là sự ghi nhận đối với cả một thế hệ đã chiến đấu, hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Cần Thơ11/08/2026Xã Long Kiến (Đoàn xã Long Kiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
ANH HÙNG LLVT NHÂN DÂN NGUYỄN VĂN TÀI – VINH QUANG ĐƯỢC VIẾT BẰNG MÁU XƯƠNG ĐỒNG ĐỘI

Nguyễn Văn Tài sinh năm 1950 tại xã Trường Thành, huyện Ô Môn, tỉnh Hậu Giang, nay thuộc thành phố Cần Thơ. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng, tuổi thơ của ông sớm gắn với những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Trong 9 anh em, nhiều người lần lượt tham gia cách mạng. Chiến tranh cũng để lại những khoảng trống không thể bù đắp trong gia đình. Cha ông hy sinh năm 1966, người anh trai kế ngã xuống năm 1968 và anh cả hy sinh năm 1969.

Những mất mát liên tiếp ấy không khiến người thanh niên Nguyễn Văn Tài chùn bước. Ngược lại, chính những đau thương của gia đình càng hun đúc trong ông ý chí chiến đấu và quyết tâm góp sức giải phóng quê hương.

Năm 1965, khi mới 15 tuổi, Nguyễn Văn Tài đã tham gia lực lượng cách mạng tại địa phương. Sau khi cha hy sinh, năm 1967, ông chính thức thoát ly gia đình, trở thành chiến sĩ Tiểu đoàn Tây Đô – đơn vị bộ binh chủ lực của lực lượng vũ trang Cần Thơ.

Tiểu đoàn Tây Đô khi ấy mang lời thề sắt son: “Ra đi là chiến thắng, đánh là tiêu diệt”.

Nhắc lại những ngày đầu cầm súng, người chiến sĩ năm xưa vẫn giữ giọng nói giản dị:

“Lúc đó có nghĩ gì nhiều đâu, chỉ biết đánh giặc để giải phóng quê hương, giải phóng đất nước”.

Sau Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, chiến trường bước vào giai đoạn đặc biệt khốc liệt. Tiểu đoàn Tây Đô liên tục chiến đấu trong điều kiện quân số và vũ khí thiếu thốn, trong khi đối phương đẩy mạnh các cuộc càn quét, bình định.

Trong lửa đạn, Nguyễn Văn Tài từng bước trưởng thành.

Cuối năm 1968, từ một chiến sĩ, ông được lựa chọn đào tạo đặc công, sau đó chuyển sang làm nhiệm vụ trinh sát. Đây là công việc đòi hỏi bản lĩnh, sự gan dạ và khả năng chịu đựng đặc biệt, bởi người trinh sát phải đi trước đội hình chiến đấu, bí mật áp sát hệ thống phòng thủ của đối phương để nắm tình hình, xác định mục tiêu và xây dựng phương án tác chiến.

Có những nhiệm vụ kéo dài hai, ba đêm liên tục.

Chỉ một tiếng động bất thường, một ánh đèn lóe lên hay một bước chân sai vị trí cũng có thể khiến cả tổ trinh sát rơi vào vòng vây.

Nhưng Nguyễn Văn Tài cùng đồng đội vẫn kiên trì bám địa bàn, hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Một trong những dấu ấn sâu sắc nhất trong cuộc đời chiến đấu của Nguyễn Văn Tài là trận tiến công yếu khu Quang Phong, diễn ra đêm 6, rạng sáng 7-4-1972.

Khi ấy, ông giữ cương vị Phân đội trưởng Đặc công - Trinh sát Tiểu đoàn Tây Đô, trực tiếp nhận nhiệm vụ bí mật áp sát yếu khu, nghiên cứu quy luật hoạt động của đối phương, xác định hệ thống phòng thủ và vẽ sơ đồ sa bàn phục vụ trận đánh.

Sau nhiều năm chiến đấu, lực lượng Tiểu đoàn Tây Đô bị tổn thất nặng. Toàn đơn vị lúc đó chỉ còn khoảng hơn 100 cán bộ, chiến sĩ.

Trong khi đó, yếu khu Quang Phong là một căn cứ được xây dựng kiên cố, có hệ thống đồn bốt dày đặc và lực lượng bảo vệ nghiêm ngặt.

Để chuẩn bị cho trận đánh, tổ trinh sát do Nguyễn Văn Tài phụ trách phải nhiều lần bí mật tiếp cận mục tiêu, thu thập thông tin và xác định chính xác những vị trí trọng yếu.

Đúng giờ G, lệnh tiến công được phát ra.

Những thông tin trinh sát chính xác đã giúp các mũi tiến công của Tiểu đoàn Tây Đô nhanh chóng mở cửa, thọc sâu vào hệ thống phòng thủ, đánh thẳng vào trung tâm đầu não của đối phương.

Trận chiến diễn ra vô cùng quyết liệt.

Kết quả, lực lượng ta tiêu diệt một đại đội bảo an, một trung đội pháo binh, phá hủy hai khẩu pháo 105mm và làm chủ hoàn toàn yếu khu Quang Phong.

Chiến thắng này tạo tiếng vang lớn, giáng một đòn mạnh vào hệ thống phòng thủ của đối phương tại khu vực Phụng Hiệp, góp phần phá vỡ thế kiểm soát của địch ở nhiều địa bàn xung quanh.

Đối với lực lượng cách mạng, đây không chỉ là một trận thắng về quân sự. Chiến thắng còn tạo điều kiện để phong trào cách mạng phát triển, nhân dân vùng ven có thêm niềm tin, từng bước trở về quê hương.

Từ tháng 3-1968 đến cuối năm 1974, Tiểu đoàn Tây Đô liên tục chiến đấu và trưởng thành trong thực tiễn. Đơn vị đã thực hiện hơn 400 trận đánh lớn nhỏ, tập trung tiến công các cứ điểm, đồn bốt của đối phương, đồng thời ngăn chặn nhiều cuộc hành quân, càn quét trên địa bàn Cần Thơ.

Riêng trong năm 1973, Tiểu đoàn Tây Đô có những đóng góp quan trọng vào thành tích của lực lượng vũ trang địa phương trong việc đánh bại nhiều cuộc hành quân của đối phương.

Trước yêu cầu phát triển lực lượng, Ban Chỉ huy Quân sự tỉnh Cần Thơ tổ chức biên chế Tiểu đoàn Tây Đô thành ba đơn vị: Tây Đô I, Tây Đô II và Tây Đô III.

Nguyễn Văn Tài tiếp tục trưởng thành trong đội hình ấy, từng bước đảm nhiệm những cương vị chỉ huy quan trọng và sau này trở thành Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn Tây Đô I.

Những năm tháng chiến đấu đã tôi luyện ở ông bản lĩnh của một người chỉ huy: quyết đoán nhưng thận trọng, dũng cảm nhưng luôn đặt sự an toàn của đồng đội và hiệu quả nhiệm vụ lên hàng đầu.

Tháng 10-1976, Nguyễn Văn Tài được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Đó là phần thưởng cao quý dành cho những thành tích đặc biệt xuất sắc của ông trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.

Nhưng điều đáng nhớ là ông không đón nhận danh hiệu ấy như một vinh quang của riêng mình.

Khi biết tin được tuyên dương, Nguyễn Văn Tài hoàn toàn bất ngờ. Ông nghe thông tin qua sóng phát thanh khi đang sinh hoạt cùng đơn vị.

Với người lính từng đi qua chiến tranh, điều hiện lên đầu tiên trong tâm trí ông không phải là tên mình, mà là những đồng đội đã nằm lại.

Bởi ông hiểu rằng, mỗi chiến công đều được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả tính mạng của nhiều người.

Những người cùng ông hành quân trong đêm, cùng nằm dưới công sự, cùng luồn sâu vào lòng địch và cùng trở về sau mỗi trận đánh – không phải ai cũng có cơ hội chứng kiến ngày đất nước thống nhất.

Vì vậy, danh hiệu Anh hùng đối với Nguyễn Văn Tài trước hết là sự ghi nhận dành cho Tiểu đoàn Tây Đô và những người đồng đội đã chiến đấu, hy sinh.

Chiến tranh đã lùi xa. Những người lính năm xưa nay đã bước sang bên kia của tuổi trẻ. Nhưng với Nguyễn Văn Tài, ký ức về đồng đội chưa bao giờ phai nhạt.

Ông hiểu rằng, mình may mắn hơn nhiều người. Bởi trong số những người cùng chiến đấu năm ấy, có những người đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường, không kịp trở về nhìn thấy ngày quê hương hòa bình.

Bởi vậy, mỗi khi nhắc đến danh hiệu Anh hùng, ông luôn nhắc đến đồng đội.

Đó cũng là điều làm nên vẻ đẹp đặc biệt của người lính từng trưởng thành từ Tiểu đoàn Tây Đô. Chiến công không làm ông quên đi những người đã hy sinh; ngược lại, càng vinh dự bao nhiêu, ông càng nhớ đến đồng đội bấy nhiêu.

Hơn nửa thế kỷ sau những trận đánh ác liệt, Nguyễn Văn Tài vẫn giữ tác phong của người lính năm nào. Ở ông, phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ không chỉ thể hiện trong những năm tháng cầm súng, mà còn ở cách ông nhìn nhận về quá khứ: khiêm nhường trước chiến công, biết ơn đồng đội và luôn trân trọng hòa bình hôm nay.

Cuộc đời Anh hùng LLVT nhân dân Nguyễn Văn Tài là câu chuyện về một người lính trưởng thành từ chiến trường, nhưng cũng là câu chuyện về cả một thế hệ đã lấy tuổi xuân và máu xương để đổi lấy độc lập, tự do.

Với ông, vinh quang không phải là điều để một người đứng riêng trên bục cao nhận lấy, mà là ánh sáng được tạo nên từ sự hy sinh của biết bao đồng đội đã nằm lại trên con đường giành độc lập cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ANH HÙNG LLVT NHÂN DÂN NGUYỄN VĂN TÀI – VINH QUANG ĐƯỢC VIẾT BẰNG MÁU XƯƠNG ĐỒNG ĐỘI | Câu chuyện thời hoa lửa