ANH HÙNG LLVT NHÂN DÂN NGUYỄN VIẾT XUÂN
“NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN” – KHÍ PHÁCH ANH HÙNG NGUYỄN VIẾT XUÂN
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại làng Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của anh gắn liền với những tháng ngày cơ cực, mới 7 tuổi đã phải đi ở đợ suốt nhiều năm để kiếm sống. Nhưng chính gian khó đã hun đúc trong anh ý chí mạnh mẽ và lòng yêu nước sâu sắc.
Năm 1952, khi vừa tròn 18 tuổi, Nguyễn Viết Xuân rời vùng tạm chiếm để ra vùng tự do và tình nguyện nhập ngũ. Từ một chiến sĩ trinh sát, rồi tiểu đội trưởng, trung đội trưởng pháo cao xạ đến chính trị viên đại đội, ở bất kỳ cương vị nào anh cũng luôn gương mẫu, gan dạ, sẵn sàng nhận mọi nhiệm vụ khó khăn.
Trong chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử, anh đã cùng đồng đội chiến đấu kiên cường, góp phần làm nên chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”. Nhưng tên tuổi của Nguyễn Viết Xuân thật sự trở thành biểu tượng bất tử trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước với câu nói vang dội: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Ngày 18/11/1964, tại trận địa pháo phòng không ở Cha Lo, Quảng Bình, máy bay Mỹ điên cuồng đánh phá ác liệt. Trong tiếng bom rền vang, từng tốp máy bay F100 lao xuống trận địa của đơn vị. Khẩu đội pháo cao xạ của quân ta lập tức nổ súng đánh trả quyết liệt.
Khi một loạt tên lửa của địch phóng thẳng vào trận địa, giữa lúc khói lửa mịt mù và hiểm nguy cận kề, Nguyễn Viết Xuân đã dũng cảm lao khỏi công sự, đứng hiên ngang bên khẩu pháo và dõng dạc hô lớn: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Tiếng hô ấy vang lên như mệnh lệnh chiến đấu, tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội giữa mưa bom bão đạn. Các chiến sĩ càng thêm quyết tâm siết cò, bắn trả máy bay địch quyết liệt. Khẩu hiệu ấy nhanh chóng lan rộng khắp các chiến trường miền Bắc và trở thành lời hiệu triệu nổi tiếng của bộ đội phòng không Việt Nam trong những năm tháng chống Mỹ cứu nước.
Trong trận chiến ác liệt ấy, Nguyễn Viết Xuân bị thương rất nặng, chân phải gần như dập nát. Nhưng anh vẫn bình tĩnh động viên đồng đội, tiếp tục theo dõi trận đánh và không muốn mọi người lo lắng cho mình. Biết mình khó qua khỏi, anh vẫn dành những giây phút cuối cùng để bàn giao nhiệm vụ, dặn dò công tác chiến đấu, chăm sóc thương binh và xây dựng đơn vị.
Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Sự hy sinh của anh trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Năm 1967, anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng câu nói: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”vẫn còn vang vọng như tiếng gọi thiêng liêng của lòng yêu nước, của tinh thần quả cảm và ý chí quyết chiến quyết thắng của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng “thời hoa lửa” hào hùng.



