Anh hùng LLVT nhân dân Phạm Văn Thọ: Anh dũng trong chiến đấu, nghĩa tình giữa thời bình
Anh hùng LLVT nhân dân Phạm Văn Thọ: Anh dũng trong chiến đấu, nghĩa tình giữa thời bình
Mỗi khi nhắc tới Anh hùng LLVT nhân dân Phạm Văn Thọ, người con của xã Định Hải, huyện Tĩnh Gia (nay là Tổ dân phố Hồng Quang, phường Hải Lĩnh, tỉnh Thanh Hóa), đồng đội và nhân dân đều nhớ đến ông là một con người anh dũng trong chiến đấu, nghĩa tình giữa thời bình. Suốt cuộc đời quân ngũ, ông đã tham gia hơn 40 trận đánh, trực tiếp diệt 60 tên địch, bắt sống 36 tên, thu 50 khẩu súng, bắn rơi một máy bay lên thẳng, được Đảng, Nhà nước phong tặng Anh hùng LLVT nhân dân.
Anh dũng, kiên cường trong chiến đấuNgày đầu năm, trong ngôi nhà nhỏ của Anh hùng LLVT nhân dân Phạm Văn Thọ ấm áp lạ thường. Trong căn nhà cấp 4 ở Tổ dân phố Hồng Quang, phường Hải Lĩnh, tỉnh Thanh Hóa, đơn sơ nhưng gọn gàng và ngăn nắp, ông còn có hẳn một “phòng truyền thống” lưu giữ các loại huân chương, huy chương, bằng khen, giấy khen và rất nhiều những tấm ảnh kỷ niệm. Mỗi bức ảnh là một câu chuyện về thành tích giết giặc, lập công của ông trong thời chiến tranh, trận mạc...
Anh hùng LLVT nhân dân Phạm Văn Thọ xem lại sổ sách ghi chép diễn biến các trận đánh để đi tìm đồng đội. Bên tách trà nóng, cuộc đời binh nghiệp của ông với chúng tôi như thước phim quay chậm… Ngày 20-3-1967, khi mới 17 tuổi, chàng thanh niên Phạm Văn Thọ xung phong nhập ngũ và biên chế về Sư đoàn 304, Quân đoàn 2. Chỉ vài tháng sau, ông được tăng cường đến Đại đội 5, Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 3, Sư đoàn 324, Quân khu 4. Từ đây, cuộc đời ông gắn liền với những trận đánh ác liệt, những chiến công vang dội, và cả những mất mát không thể nào quên.Trong giai đoạn 1967–1975, ông tham gia hơn 40 trận đánh, chỉ huy đơn vị tiêu diệt hàng nghìn tên địch. Ông trực tiếp diệt 60 tên, bắt sống 36 tên, thu 50 khẩu súng, bắn rơi một máy bay lên thẳng – mở đầu cho phong trào thi đua bắn máy bay trong trung đoàn.Năm 1972, ông bị thương ba lần. Cho đến hôm nay, những vết thương ấy vẫn còn hằn sâu trên cơ thể, nhiều mảnh đạn vẫn nằm lại, mỗi khi trái gió trở trời lại khiến ông đau nhói. Nhưng với tinh thần quả cảm, ông vẫn tiếp tục chiến đấu, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
Anh hùng LLVT nhân dân Phạm Văn Thọ nói chuyện truyền thống với cán bộ, chiến sĩ đơn vị cũ, Trung đoàn 3, Sư đoàn 324, Quân khu 4. Với thành tích trong quá trình chiến đấu và công tác, ngày 6-11-1978, ông được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân. Ngoài ra, ông còn được trao tặng nhiều Huân chương và Bằng khen: Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba, hạng Nhì, hạng Nhất; Huân chương Chiến sĩ giải phóng; cùng nhiều giấy khen của các cấp.Nghĩa tình với đồng đội Bước qua tuổi 75 nhưng điều khiến ông day dứt nhất là xã Định Hải (cũ) quê hương ông có 63 liệt sĩ, nhưng chưa ai được về an nghỉ nơi quê nhà mà nghĩa trang liệt sĩ xã chỉ là nơi thờ vọng. Với tâm niệm, tìm được hết hài cốt đồng đội đưa về nghĩa trang quê nhà, nhiều năm qua, ông cùng thân nhân các liệt sĩ miệt mài trở lại chiến trường xưa ở A Lưới (thành phố Huế), Đà Nẵng… để tìm kiếm, quy tập hài cốt. Dù trực tiếp an táng nhiều đồng đội trong chiến tranh, nhưng khi trở lại tìm thì không có kết quả. Ông Thọ chia sẻ: “Tôi sống đến ngày hôm nay có một phần sẻ chia, hỗ trợ của anh em đồng đội. Nhất là trong chiến tranh. Vì thế, không tìm thấy được anh em, tôi day dứt lắm”.
Anh hùng LLVT nhân dân Phạm Văn Thọ xem lại sổ sách ghi chép diễn biến các trận đánh để đi tìm đồng đội. Bên tách trà nóng, cuộc đời binh nghiệp của ông với chúng tôi như thước phim quay chậm… Ngày 20-3-1967, khi mới 17 tuổi, chàng thanh niên Phạm Văn Thọ xung phong nhập ngũ và biên chế về Sư đoàn 304, Quân đoàn 2. Chỉ vài tháng sau, ông được tăng cường đến Đại đội 5, Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 3, Sư đoàn 324, Quân khu 4. Từ đây, cuộc đời ông gắn liền với những trận đánh ác liệt, những chiến công vang dội, và cả những mất mát không thể nào quên.Trong giai đoạn 1967–1975, ông tham gia hơn 40 trận đánh, chỉ huy đơn vị tiêu diệt hàng nghìn tên địch. Ông trực tiếp diệt 60 tên, bắt sống 36 tên, thu 50 khẩu súng, bắn rơi một máy bay lên thẳng – mở đầu cho phong trào thi đua bắn máy bay trong trung đoàn.Năm 1972, ông bị thương ba lần. Cho đến hôm nay, những vết thương ấy vẫn còn hằn sâu trên cơ thể, nhiều mảnh đạn vẫn nằm lại, mỗi khi trái gió trở trời lại khiến ông đau nhói. Nhưng với tinh thần quả cảm, ông vẫn tiếp tục chiến đấu, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
Anh hùng LLVT nhân dân Phạm Văn Thọ nói chuyện truyền thống với cán bộ, chiến sĩ đơn vị cũ, Trung đoàn 3, Sư đoàn 324, Quân khu 4. Với thành tích trong quá trình chiến đấu và công tác, ngày 6-11-1978, ông được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân. Ngoài ra, ông còn được trao tặng nhiều Huân chương và Bằng khen: Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba, hạng Nhì, hạng Nhất; Huân chương Chiến sĩ giải phóng; cùng nhiều giấy khen của các cấp.Nghĩa tình với đồng đội Bước qua tuổi 75 nhưng điều khiến ông day dứt nhất là xã Định Hải (cũ) quê hương ông có 63 liệt sĩ, nhưng chưa ai được về an nghỉ nơi quê nhà mà nghĩa trang liệt sĩ xã chỉ là nơi thờ vọng. Với tâm niệm, tìm được hết hài cốt đồng đội đưa về nghĩa trang quê nhà, nhiều năm qua, ông cùng thân nhân các liệt sĩ miệt mài trở lại chiến trường xưa ở A Lưới (thành phố Huế), Đà Nẵng… để tìm kiếm, quy tập hài cốt. Dù trực tiếp an táng nhiều đồng đội trong chiến tranh, nhưng khi trở lại tìm thì không có kết quả. Ông Thọ chia sẻ: “Tôi sống đến ngày hôm nay có một phần sẻ chia, hỗ trợ của anh em đồng đội. Nhất là trong chiến tranh. Vì thế, không tìm thấy được anh em, tôi day dứt lắm”.


