ANH HÙNG LLVT NHÂN DÂN PINĂNG TẮC
Anh hùng LLVT Nhân dân Pinăng Tắc – người con của núi rừng Bác Ái – đã để lại một câu chuyện đẹp về lòng yêu quê hương, sức mạnh đoàn kết và ý chí kiên cường của đồng bào Raglai.
Người con Raglai biến núi rừng Bác Ái thành thế trận
Trong lịch sử đấu tranh cách mạng ở Ninh Thuận, Pinăng Tắc là một trong những người con tiêu biểu của đồng bào Raglai. Ông sinh năm 1910, quê ở vùng Bác Ái, Ninh Thuận, và qua đời năm 1977.
Cuộc đời Pinăng Tắc gắn liền với núi rừng Bác Ái – nơi đồng bào Raglai có truyền thống đoàn kết, kiên cường chống lại những thế lực xâm lược và bảo vệ quê hương.
Trong những năm chiến tranh, Bác Ái là địa bàn có vị trí quan trọng. Đối với Pinăng Tắc và đồng bào Raglai, núi rừng không chỉ là nơi sinh sống mà còn trở thành căn cứ, nơi che chở và thế trận chiến đấu.
Am hiểu từng con suối, lối mòn, triền núi và cánh rừng, những người dân địa phương có lợi thế đặc biệt trong việc tổ chức hoạt động kháng chiến. Pinăng Tắc đã cùng đồng bào phát huy lợi thế ấy, xây dựng thế trận dựa vào địa hình và lòng dân.
Điều đáng quý ở ông không chỉ là tinh thần chiến đấu mà còn là khả năng tập hợp và phát huy sức mạnh cộng đồng.
Trong hoàn cảnh thiếu thốn vũ khí và điều kiện chiến đấu, sức mạnh của người dân trở thành yếu tố quan trọng. Người góp sức chiến đấu, người vận chuyển lương thực, người dẫn đường, người bảo vệ cơ sở. Mỗi người một việc, cùng tạo nên một thế trận rộng lớn giữa núi rừng.
Bác Ái trở thành vùng đất khiến đối phương phải đối mặt với một lực lượng mà họ khó có thể dễ dàng khuất phục: một cộng đồng gắn bó với quê hương và hiểu rõ từng tấc đất của mình.
Pinăng Tắc đã trở thành biểu tượng của tinh thần ấy.
Ông không chiến đấu một mình.
Phía sau ông là những người dân Raglai đã cùng nhau chịu đựng bom đạn, thiếu đói và những cuộc càn quét. Có những gia đình phải rời bản, có những người mẹ phải chia sẻ từng nắm gạo, có những người con lên đường rồi mãi mãi không trở về.
Nhưng họ vẫn bám đất, bám rừng.
Bởi với người dân Bác Ái, bảo vệ quê hương cũng chính là bảo vệ cuộc sống và cộng đồng của mình.
Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, Pinăng Tắc chỉ còn sống thêm một thời gian ngắn. Ông qua đời năm 1977, khép lại cuộc đời đã dành phần lớn thời gian cho quê hương và cuộc đấu tranh của dân tộc.
Tên tuổi ông được lưu lại trong lịch sử như một biểu tượng của đồng bào Raglai Bác Ái. Với những đóng góp trong kháng chiến, Pinăng Tắc được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Danh hiệu ấy không chỉ dành cho một cá nhân. Nó còn gợi nhớ đến cả một cộng đồng Raglai đã cùng đứng lên bảo vệ quê hương trong những năm tháng khốc liệt.
Ngày nay, Bác Ái đã đổi thay. Những bản làng giữa núi rừng đang từng bước phát triển, trẻ em được đến trường, những con đường mới nối các vùng quê với bên ngoài.
Nhưng giữa sự bình yên ấy, ký ức về Pinăng Tắc vẫn còn nguyên giá trị.
Anh hùng LLVT Nhân dân Pinăng Tắc – người con của núi rừng Bác Ái – đã để lại một câu chuyện đẹp về lòng yêu quê hương, sức mạnh đoàn kết và ý chí kiên cường của đồng bào Raglai.
Và có lẽ, điều đáng nhớ nhất về ông không chỉ là danh hiệu “Anh hùng”, mà là hình ảnh một người con đã biết biến tình yêu đối với núi rừng, bản làng thành sức mạnh bảo vệ quê hương trong những năm tháng thời hoa lửa.



