Anh hùng LLVT Phạm Thị Nhung
Nói về các nữ Anh hùng LLVT của tỉnh Tiền Giang, còn một người nữa, đó là cô Tư Nhung - Phạm Thị Nhung. Tuổi thanh xuân, cô Tư khiến bao chàng trai đắm đuối với vóc dáng mảnh mai, da trắng, khuôn mặt trái xoan. Không phải bây giờ (khi đã trở thành cụ bà 80) mà xưa nay cô Tư luôn dịu dàng, nói năng nhỏ nhẹ, từ tốn.
Nói về các nữ Anh hùng LLVT của tỉnh Tiền Giang, còn một người nữa, đó là cô Tư Nhung - Phạm Thị Nhung.
Tuổi thanh xuân, cô Tư khiến bao chàng trai đắm đuối với vóc dáng mảnh mai, da trắng, khuôn mặt trái xoan. Không phải bây giờ (khi đã trở thành cụ bà 80) mà xưa nay cô Tư luôn dịu dàng, nói năng nhỏ nhẹ, từ tốn.
Hồi cô còn trẻ có nhiều chàng trai thương thầm nhớ trộm, nhưng không hiểu sao cô cứ ở vậy một mình. Sự ân cần, tính thật thà, đôn hậu của cô làm tôi thấy ấm áp như đang trò chuyện cùng người thân của mình.
Ở cái tuổi xưa nay hiếm, chứng thoái hóa cột sống và đau thần kinh tọa làm cho dáng cô còng xuống, vậy mà cô vẫn ra vườn cắt rau, bọc mận, hái trái cây… Chỉ có 2 công vườn mà cô trồng đủ thứ: mít, bưởi, mận, dừa, sữa…, mỗi loại một ít. So với chị Lệ và cô Mười thì cuộc sống của cô Tư ít thăng trầm hơn, trừ chuyện bị bắt, ở tù gần 4 năm trời hồi đầu năm 1960.
Tham gia cách mạng, cô làm đủ thứ việc, từ công tác đoàn thể, qua LLVT (huyện, tỉnh, quân khu), rồi trở về lãnh đạo cơ sở, sau đó lên tỉnh làm Thẩm phán tòa án. Đến năm 1985 cô nghỉ hưu, về xã nhà (An Hữu, Cái Bè) làm Chủ tịch Hội Cựu chiến binh. Bốn năm sau, do bị bệnh, cô mới thôi công tác.
Ngôi nhà cô đang ở tại ấp 5 (An Hữu) là nhà tình nghĩa cất từ năm 1989. Cô sống với vợ chồng người cháu trai kêu bằng cô ruột (anh Phạm Ái Việt). Cô khoe: “Tụi nó rất có hiếu với cô, 5 - 6 năm liền vợ chồng nó được tỉnh công nhận là Người con hiếu thảo. Vợ thằng Việt còn được lên “đài” nữa đó! Con tụi nó gọi cô bằng bà nội”.
Cuộc sống của cô Tư thật là giản dị, đầm ấm bên vợ chồng, con cái đứa cháu mà cô coi như con. Cô nói, 2 công vườn mỗi năm chỉ thu vài triệu đồng, cô sống chủ yếu nhờ lương. Lương hưu, lương thương binh, lương Anh hùng… cộng lại mỗi tháng hơn 6 triệu đồng, đủ cho cô trang trải và nuôi 2 đứa cháu ăn học.
Chia tay 3 người nữ Anh hùng, lòng tôi trào dâng sự cảm phục, biết ơn! Biết ơn vì các cô, các chị đã giữ nguyên trong tôi hình ảnh đẹp đẽ của ngày nào, sự tự hào của ngày nào. Trong chiến đấu giải phóng dân tộc, các cô, các chị là những người dũng cảm, mưu trí; nay giữa đời thường tuy mỗi người một hoàn cảnh, điều kiện, sự thử thách khác nhau, mắc bệnh tật hay nghèo khó, bình yên hay bôn ba chìm nổi, các cô, các chị cũng đã dũng cảm vượt qua để giữ vững phẩm chất của người Anh hùng.



