Anh hùng LLVT Tạ Thị Kiều - Người con gái Mỏ Cày và trận đánh không cần một viên đạn
Tạ Thị Kiều (1938–2012), quê xã An Thạnh, huyện Mỏ Cày, tỉnh Bến Tre (nay thuộc tỉnh Vĩnh Long), sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Từ rất sớm, bà tham gia phong trào đấu tranh chống Mỹ - ngụy, vừa làm công tác binh vận, vừa trực tiếp chỉ huy du kích chiến đấu. Bà đã tổ chức và tham gia 107 cuộc đấu tranh chính trị, chiến đấu 33 trận, diệt và làm bị thương nhiều tên địch, bắt sống 13 tên, thu 24 khẩu súng. Năm 1965, bà được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nh

Người dân Mỏ Cày vẫn thường kể về một cô gái có vóc người nhỏ nhắn nhưng mỗi lần xuất hiện, bọn lính trong các đồn bốt đều dè chừng.
Họ gọi bà là Mười Lý.
Tên thật của bà là Tạ Thị Kiều.
Điều đặc biệt là không phải lúc nào bà cũng mang theo súng.
Nhiều lần, "vũ khí" của bà chỉ là một chiếc khăn rằn, vài lời nói chân tình và niềm tin vào sức mạnh của nhân dân.
Đầu năm 1960, chính quyền Sài Gòn ráo riết xây dựng khu trù mật Thành Thới, dồn dân, lập ấp chiến lược nhằm cô lập lực lượng cách mạng.
Nhiều cơ sở bị phá vỡ.
Người dân sống trong nỗi lo sợ.
Tạ Thị Kiều được giao nhiệm vụ trở về gây dựng phong trào.
Đó là công việc tưởng như không tiếng súng, nhưng hiểm nguy chẳng kém chiến trường.
Ban ngày, bà giả làm người đi chợ, người đi thăm bà con.
Đêm xuống, bà lặng lẽ gặp từng gia đình, vận động, giải thích chủ trương của cách mạng.
Có người sợ hãi lắc đầu:
"Mười Lý ơi, tụi nó canh dữ lắm, lỡ bị bắt thì sao?"
Bà chỉ mỉm cười:
"Nếu ai cũng sợ, quê mình bao giờ mới được yên?"
Suốt gần bảy tháng, bà kiên trì đi khắp các xóm.
Từ vài người ban đầu.
Phong trào dần lớn mạnh.
Bà xây dựng được các tổ nòng cốt, vận động nhiều gia đình binh sĩ đứng về phía nhân dân, thuyết phục một số lính ngụy từ bỏ hàng ngũ đối phương và bí mật giúp đỡ cách mạng. Song song với đó là 107 cuộc đấu tranh chính trị trực diện khiến bộ máy kìm kẹp của địch ngày càng bị lung lay.
Để hỗ trợ phong trào, Tạ Thị Kiều thành lập một đội du kích nhỏ.
Ban đêm.
Những lá cờ giải phóng bất ngờ xuất hiện trên các ngọn dừa.
Những hàng rào ấp chiến lược bị cắt.
Những tấm truyền đơn phủ kín các con đường.
Bọn địch hoang mang.
Không biết lực lượng cách mạng ở đâu.
Trong một trận đánh vào đồn An Bình, tình báo báo về rằng quân địch đông hơn nhiều lần.
Một số chiến sĩ đề nghị tấn công trực diện.
Tạ Thị Kiều bình tĩnh lắc đầu.
Bà đã nhiều ngày bí mật xây dựng cơ sở ngay trong vùng địch kiểm soát.
Đêm ấy, nhờ người nội ứng, bà bố trí một kế hoạch nghi binh, khéo léo phân tán lực lượng canh gác.
Đúng thời cơ.
Du kích bất ngờ áp sát.
Đồn bị làm chủ rất nhanh.
Điều đặc biệt là trận đánh ấy gần như không phải trả giá bằng thương vong, cơ sở cách mạng vẫn được bảo toàn và nhân dân không bị liên lụy.
Ít lâu sau, đến trận đồn Kinh Quang, Tạ Thị Kiều lại khiến đồng đội khâm phục.
Bà nghiên cứu quy luật hoạt động của địch nhiều ngày liền.
Rồi nghĩ ra một kế hoạch táo bạo.
Bà cùng một số du kích tạo tình huống khiến toán lính trong đồn kéo ra bờ kênh.
Khi chúng vừa rời vị trí.
Lực lượng của ta lập tức ập vào tiếp quản.
Toàn bộ đồn bị chiếm gọn.
Không cần nổ một phát súng.
Một chiến sĩ trẻ thán phục hỏi:
"Sao chị dám chắc tụi nó sẽ mắc mưu?"
Bà cười hiền:
"Muốn thắng, trước hết phải hiểu người mình đối mặt."
Tháng 10 năm 1961, trong trận phục kích đoàn xe địch trên tuyến Mỏ Cày – Thom, chiếc xe đi đầu trúng đạn, bốc cháy dữ dội.
Địch lập tức phản kích bằng hỏa lực mạnh.
Nhận thấy đồng đội có nguy cơ bị bao vây, Tạ Thị Kiều bình tĩnh ra lệnh:
"Các đồng chí đưa thương binh rút trước!"
Còn mình, bà ở lại cơ động, liên tục nổ súng kiềm chế.
Đến khi toàn đội rút an toàn, bà mới vừa đánh vừa lui, đưa cả thương binh ra khỏi vòng vây.
Chiến công nối tiếp chiến công.
Nhưng điều khiến người dân Mỏ Cày nhớ nhất không phải số trận đánh.
Mà là hình ảnh người nữ cán bộ luôn đi đầu trong mọi cuộc đấu tranh, luôn đứng giữa bà con mỗi khi đối mặt với quân thù.
Năm 1965, Tạ Thị Kiều được tuyên dương Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Ít lâu sau, bà là một trong những đại biểu anh hùng miền Nam được ra thăm miền Bắc và vinh dự gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Nhớ lại lần gặp ấy, bà từng xúc động kể rằng khi được gặp Bác, bà run đến mức không cài nổi cúc áo, còn Bác ân cần hỏi thăm tình hình đồng bào miền Nam và căn dặn mọi người tiếp tục đoàn kết, chiến đấu đến ngày thống nhất đất nước. Những lời dặn ấy trở thành động lực theo bà suốt cuộc đời.
Nhiều năm sau, khi đã là một nữ đại tá quân đội, mỗi lần nhắc về những ngày ở Mỏ Cày, bà vẫn nói:
"Sức mạnh lớn nhất của chúng tôi không phải là súng đạn.
Mà là lòng dân."


