ANH HÙNG LLVTND (167)
Hà Nguyên Thị sinh năm 1916, trong một gia đình nông dân tại xã Tích Giang, huyện Tùng Thiện, tỉnh Sơn Tây (nay là xã Tích Giang, huyện Phúc Thọ, thành phố Hà Nội), nhập ngũ tháng 7/1946. Suốt 8 năm làm công tác hộ lí, y tá, đồng chí luôn nêu cao tinh thần tích cực, tận tuỵ trong công tác, hết lòng thương yêu thương binh. Do vậy chỉ sau một thời gian ngắn, đồng chí Hà Nguyên Thị đã được vinh dự đứng trong hàng ngũ của Đảng.
Năm 1947, quân địch càn xuống huyện Mỹ Đức (Hà Đông), Hà Nguyên Thị đã chỉ đạo việc chuyên chở 25 thương binh suốt đêm bằng thuyền ra khỏi khu vực địch càn quét một cách an toàn. Có lần 2 thương binh bị tâm thần, chạy vào rừng sâu, song đồng chí vẫn không quản ngại, một mình đi tìm suốt đêm và đã đưa được hai thương binh này về viện Quân y.
Với tình thương yêu đồng đội sâu sắc, Hà Nguyên Thị không nề hà gian khó, nhiều khi phục vụ từ 10 đến 15 thương binh nặng, mặc dù thông thường mỗi hộ lí chỉ đảm nhận từ 4 đến 5 người. Những lúc có nhiều thương, bệnh binh về điều trị, đồng chí đã thức suốt đêm để xoa bóp hoặc ngồi làm chỗ dựa cho đồng đội dễ ngủ. Sau mỗi chiến dịch, do thương binh về đông, chỗ ở lại gặp khó khăn, đồng chí tìm cách vận động nhân dân giúp đỡ. Khi giường chiếu hỏng, đồng chí tìm cách sửa chữa lại, đồng thời tình nguyện làm thêm giờ khi thiếu người phục vụ. Về chuyên môn, đồng chí luôn tự rèn luyện, học tập để nâng cao trình độ. Do đó, từ một hộ lí, Hà Nguyên Thị đã trở thành y tá giỏi, đủ sức hoàn thành mọi nhiệm vụ của trên giao.
Với những đóng góp to lớn đó, đồng chí Hà Nguyên Thị đã được tặng nhiều phần thưởng cao quý:
– 1 Huân chương Chiến công Hạng Nhì;
– 1 Huân chương Chiến công Hạng Ba;
Ngoài ra, còn được thưởng nhiều Bằng khen và Giấy khen.
Ngày 7/5/1956, đồng chí Hà Nguyên Thị được Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ cộng hoà (nay là Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam) tặng thưởng Huân chương Quân công hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Anh hùng Hà Nguyên Thị thật xứng đáng là “Lương y như từ mẫu”, như lời Bác Hồ đã dạy.



