Anh hùng LLVTND Bùi Ngọc Dương
o Bùi Ngọc Dương sinh ra và lớn lên tại thủ đô Hà Nội. Là một thanh niên ưu tú, học giỏi, ông tốt nghiệp kỹ sư ngành Xây dựng tại Trường Đại học Bách khoa Hà Nội vào năm 1965. Giữa lúc cuộc chiến tranh chống Mỹ bước vào giai đoạn leo thang khốc liệt, gác lại tương lai tươi sáng của một kỹ sư xây dựng, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ, gia nhập Lực lượng Công binh Quân đội nhân dân Việt Nam. Sau thời gian đào tạo sĩ quan ngắn hạn, ông được bổ nhiệm làm Trung đội trưởng thuộc Trung đoàn 7, Bộ Tư
· Họ và tên: Bùi Ngọc Dương
· Năm sinh: 1943 (Hy sinh năm 1968)
· Quê quán: Quận Hai Bà Trưng, thành phố Hà Nội
· Quá trình tham gia cách mạng:
o Bùi Ngọc Dương sinh ra và lớn lên tại thủ đô Hà Nội. Là một thanh niên ưu tú, học giỏi, ông tốt nghiệp kỹ sư ngành Xây dựng tại Trường Đại học Bách khoa Hà Nội vào năm 1965. Giữa lúc cuộc chiến tranh chống Mỹ bước vào giai đoạn leo thang khốc liệt, gác lại tương lai tươi sáng của một kỹ sư xây dựng, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ, gia nhập Lực lượng Công binh Quân đội nhân dân Việt Nam. Sau thời gian đào tạo sĩ quan ngắn hạn, ông được bổ nhiệm làm Trung đội trưởng thuộc Trung đoàn 7, Bộ Tư lệnh Công binh và lập tức hành quân vào mặt trận Đường 9 - Khe Sanh đầy bom đạn ác liệt.
o Trong môi trường chiến trường, Bùi Ngọc Dương luôn thể hiện bản lĩnh của một trí thức dũng cảm, mưu trí. Ông cùng trung đội công binh có nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm: đi trước mở đường, rà phá bom mìn, nổ bộc phá cắt rào kẽm gai dưới làn hỏa lực bắn chặn của địch để tạo cửa mở thông suốt cho bộ binh và xe tăng ta tiến công đánh chiếm các cứ điểm phòng ngự kiên cố của lính thủy đánh bộ Mỹ tại Khe Sanh.
o Trận chiến oanh liệt nhất và cũng là trận đấu cuối cùng của ông diễn ra vào sáng ngày 28 tháng 1 năm 1968 tại cứ điểm Huội San trong chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh. Trung đội của Bùi Ngọc Dương được giao nhiệm vụ đánh chiếm mở cửa rào mở đường cho xe tăng ta xung phong. Quân Mỹ dựa vào hầm hào kiên cố liên tục nã pháo và đại liên điên cuồng vào đội hình mở cửa. Trong lúc ông đang trực tiếp ôm khối bộc phá lao lên đặt vào hàng rào kẽm gai cuối cùng, một quả đạn pháo của địch nổ gần đã hất văng ông xuống hố bom, mảnh pháo găm nát hoàn toàn cánh tay phải của ông, máu tuôn ra xối xả.
o Đồng đội lao đến định băng bó và cõng ông về tuyến sau, nhưng nhìn thấy cửa mở vẫn chưa thông, xe tăng ta đang bị nghẽn lại trước làn đạn, Bùi Ngọc Dương đã có một hành động phi thường. Ông rút chiếc dao găm chiến đấu ra, quay sang nhìn người chiến sĩ tiểu đội trưởng và hét lớn: "Chặt đứt cánh tay này đi cho đỡ vướng để tôi tiếp tục chỉ huy!". Người đồng đội nghiến răng thực hiện, ông chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng, tự mình dùng tay trái còn lại rút chốt lựu đạn ném thẳng vào hỏa điểm đại liên địch, chỉ huy trung đội nổ bộc phá phá toang hàng rào cuối cùng. Cửa mở thông suốt, xe tăng ta gầm vang tràn lên tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm địch. Bùi Ngọc Dương đã anh dũng hy sinh ngay trên thành chiến hào do vết thương quá nặng và mất máu, nhưng tinh thần "chặt tay mở đường" của kỹ sư trẻ Hà Nội đã trở thành một huyền thoại bất tử của lực lượng công binh.
· Đạt danh hiệu năm: 1969 (Được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân).


