Anh hùng LLVTND Hồ Đức Thắng
Tên thật: Hồ Bá Thọ (các bí danh khác: Nguyễn Văn Inh, Hồ Lộc). Chức vụ cao nhất: Thiếu tá, Phó Chính ủy Công xưởng Nhà Bè thuộc Bộ Tư lệnh Hải quân. Danh hiệu: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân (phong tặng ngày 01/01/1967).
Hồ Đức Thắng sinh ra trong một gia đình nông dân giàu truyền thống cách mạng tại Vĩnh Long. Ông sớm được giác ngộ và tham gia vào tổ chức bí mật "Thanh niên tương tế ái hữu" từ năm 1940. Năm 1946, ông chính thức đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng sản Đông Dương và bắt đầu sự nghiệp gắn liền với sông nước khi gia nhập Chi đội 14 Bộ đội Hải quân Nam Bộ.
Trong những năm kháng chiến chống Pháp, ông đã thể hiện bản lĩnh kiên cường của một người chỉ huy trên biển. Năm 1947, khi tàu bị địch vây bắt tại vùng biển Nha Trang, ông đã quyết đoán hủy tàu để bảo vệ bí mật tài liệu của tổ chức. Dù bị địch bắt giam và tra tấn dã man nhiều lần, ông vẫn giữ vững khí tiết trung kiên, nhất quyết không khai báo. Sau khi được tự do, ông tiếp tục giữ các chức vụ quan trọng như Đại đội phó đơn vị vận tải 14, Xã đội trưởng và Bí thư Chi bộ xã Hiệp Thạnh (Trà Vinh), lãnh đạo phong trào Đồng khởi tại địa phương giành thắng lợi.
Bước ngoặt lớn nhất trong sự nghiệp của ông diễn ra vào tháng 6/1961, khi ông được Tỉnh ủy Trà Vinh chọn làm thuyền trưởng chỉ huy chuyến tàu gỗ đầu tiên thăm dò đường biển ra miền Bắc. Để giữ bí mật và thể hiện quyết tâm, ông cùng đồng đội thống nhất lấy các bí danh Đoàn, Kết, Đấu, Tranh, Thắng, Lợi; từ đó cái tên Hồ Đức Thắng ra đời và gắn liền với ông suốt cuộc đời còn lại. Chuyến hành trình lịch sử trên chiếc tàu gỗ thô sơ trọng tải 15 tấn xuất phát ngày 25/8/1961 đã thành công rực rỡ, báo cáo kịp thời với Trung ương và Bác Hồ, tạo cơ sở thực tiễn để Bộ Chính trị quyết định mở tuyến Đường Hồ Chí Minh trên biển.
Từ năm 1961 đến năm 1966, với vai trò thuyền trưởng và chính trị viên của Đoàn tàu không số (Đoàn 125), Hồ Đức Thắng đã mưu trí chỉ huy 16 chuyến tàu vận chuyển vũ khí cập bến an toàn tại các tỉnh Nam Bộ. Ông đã trực tiếp đưa hơn 1.000 tấn vũ khí và trang thiết bị kỹ thuật chi viện cho chiến trường miền Nam giữa lúc cuộc chiến đang diễn ra ác liệt và sự phong tỏa của địch vô cùng gắt gao. Thành tích kỳ diệu này đã đưa ông trở thành một trong ba người đầu tiên của Đoàn tàu không số được phong tặng danh hiệu Anh hùng Quân đội vào đầu năm 1967.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục cống hiến trong quân ngũ với quân hàm Thiếu tá, giữ chức Phó Chính ủy Công xưởng Nhà Bè cho đến khi nghỉ hưu vào năm 1980. Những năm tháng cuối đời, ông trở về sống tại làng biển Hiệp Thạnh, Trà Vinh – nơi ông đã gắn bó máu thịt trong những ngày kháng chiến và kết duyên cùng người vợ tào khang. Anh hùng Hồ Đức Thắng mất năm 2005, để lại di sản về một cuộc đời tận hiến, một "huyền thoại biển cả" luôn sẵn sàng hy sinh để giữ vững mạch máu giao thông chiến lược của Tổ quốc.
Sưu tầm


