Anh hùng LLVTND - Họa sĩ Lê Duy Ứng.
Trong chuyến hành trình tìm về những ký ức của "Thời hoa lửa", chúng tôi đã
dừng chân trước câu chuyện của một người lính đặc biệt. Ông không cầm súng để trở
thành dũng sĩ diệt Mỹ, ông cầm cọ để vẽ lại lịch sử. Nhưng rồi, chính máu của ông đã
hòa vào lịch sử ấy, tạo nên một biểu tượng bất tử về niềm tin và ánh sáng. Đó là Anh
hùng LLVTND - Họa sĩ Lê Duy Ứng.
Ngược dòng thời gian về năm 1971, khi cuộc kháng chiến
chống Mỹ đang ở giai đoạn cam go nhất, chàng sinh viên
năm thứ 3 trường Đại học Mỹ thuật Hà Nội - Lê Duy Ứng
đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, gác lại bút
nghiên lên đường nhập ngũ.
Mang trong mình tâm hồn lãng mạn của người nghệ sĩ và chí khí của người lính
trinh sát, hành trang của ông ngoài súng đạn còn có giấy vẽ và bút chì. Ông ký họa mọi
lúc, mọi nơi: từ nụ cười cô thanh niên xung phong, phút nghỉ ngơi của đồng đội cho đến
sự khốc liệt của chiến trường. Với ông, vẽ là để ghi lại lịch sử, để tuổi thanh xuân của
đồng đội không bị lãng quên.
Câu chuyện bi tráng nhất cuộc đời ông diễn ra vào sáng ngày 28/4/1975 – chỉ
còn chưa đầy 48 giờ nữa là đất nước trọn niềm vui. Khi ấy, Lê Duy Ứng là trợ lý tuyên
huấn của Quân đoàn 2, cùng đơn vị xe tăng tiến vào cửa ngõ Sài Gòn, đánh chiếm căn
cứ Nước Trong.
Địch chống trả điên cuồng. Chiếc xe tăng chở ông trúng đạn chống tăng của
địch và bốc cháy dữ dội. Sức ép khủng khiếp hất tung người lính trẻ, mảnh đạn găm đầy
người. Khi tỉnh dậy giữa tiếng bom gầm, ông thấy trời đất tối sầm. Ông đưa tay lên mặt,
chỉ thấy máu tuôn xối xả. Đôi mắt – "cửa sổ tâm hồn" và là sinh mệnh của người họa sĩ
– đã bị hỏng hoàn toàn.
Nằm giữa lằn ranh sinh tử, ngỡ rằng mình sẽ hy sinh khi ngày thống nhất đã cận
kề, nỗi sợ lớn nhất của Lê Duy Ứng không phải là cái chết, mà là sợ không còn ai nhìn
thấy chân dung Bác Hồ trong ngày vui đại thắng.
Trong bóng tối vĩnh cửu bủa vây, với sức tàn lực kiệt, ông đã làm một việc chấn
động tâm can đồng đội sau này. Ông lần tìm chiếc xắc-cốt (túi vải), nhúng ngón tay vào
dòng máu đang chảy ra từ đôi mắt mình và bắt đầu vẽ.
Bằng trái tim, bằng trí nhớ và bằng dòng máu nóng hổi, ông vẽ chân dung Bác
Hồ. Dưới bức hình, ông nắn nót ghi dòng chữ như một lời thề, một bản di chúc thiêng
liêng: "Ánh sáng niềm tin! Con nguyện dâng hiến tuổi thanh xuân cho Bác."
Vẽ xong, ông cẩn thận lồng bức tranh vào túi ngực trái – nơi gần trái tim nhất –
rồi ngất lịm đi. Bức tranh ấy sau này đã trở thành một bảo vật quốc gia, một biểu tượng
của lòng yêu nước và ý chí phi thường.
Lê Duy Ứng may mắn được đồng đội cứu sống, nhưng ông vĩnh viễn mất đi ánh
sáng (sau này nhờ y học hiện đại, ông may mắn tìm lại được một phần thị lực ở một bên
mắt sau nhiều năm mù lòa).
Trở về từ "thời hoa lửa" với thương tật 91% cơ thể, người ta tưởng rằng sự
nghiệp nghệ thuật của ông đã chấm dứt. Nhưng không! Mất đi đôi mắt, ông tập nhìn
bằng tay, bằng cảm giác. Ông chuyển sang điêu khắc, nặn tượng Bác Hồ, tượng đồng
đội. Ông đã sống và sáng tác không ngừng nghỉ, giành nhiều giải thưởng lớn và được
phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Câu chuyện về bức huyết họa của họa sĩ Lê Duy Ứng không chỉ là một kỷ niệm
đau thương của chiến tranh, mà là minh chứng hùng hồn cho sức mạnh của Lý tưởng và
Niềm tin.
Thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay, khi nhìn lại bức tranh vẽ bằng máu ấy, không
khỏi rùng mình xúc động. Đó là bài học quý giá nhất mà "thời hoa lửa" để lại: Dù trong
hoàn cảnh tăm tối nhất, chỉ cần có niềm tin và tình yêu Tổ quốc, con người ta vẫn có
thể tạo ra ánh sáng và những điều kỳ diệu.
Nguồn : https://vietnamnet.vn/hoa-si-le-duy-ung-va-buc-chan-dung-bac-ho-ve-
bang-mau-641621.html



