Anh hùng LLVTND La Văn Cầu
o La Văn Cầu là người dân tộc Tày, sinh ra trong một gia đình giàu lòng yêu nước tại vùng núi biên giới Cao Bằng, nơi chứng kiến những bước đi đầu tiên của phong trào cách mạng vô sản Việt Nam. Từ nhỏ, ông đã thấu hiểu nỗi nhục nhã của người dân vùng cao dưới ách cai trị và lùng sục của quân đội thực dân Pháp. Năm 1948, khi mới 16 tuổi, ông khai tăng tuổi để được đứng vào hàng ngũ của Đại đội 287 bộ đội địa phương tỉnh Cao Bằng. Do lập được nhiều thành tích xuất sắc trong việc nắm tình hình và d

Họ và tên: La Văn Cầu
Năm sinh: 1932
Quê quán: Xã Quang Trọng, huyện Thạch An, tỉnh Cao Bằng
Quá trình tham gia cách mạng:
La Văn Cầu là người dân tộc Tày, sinh ra trong một gia đình giàu lòng yêu nước tại vùng núi biên giới Cao Bằng, nơi chứng kiến những bước đi đầu tiên của phong trào cách mạng vô sản Việt Nam. Từ nhỏ, ông đã thấu hiểu nỗi nhục nhã của người dân vùng cao dưới ách cai trị và lùng sục của quân đội thực dân Pháp. Năm 1948, khi mới 16 tuổi, ông khai tăng tuổi để được đứng vào hàng ngũ của Đại đội 287 bộ đội địa phương tỉnh Cao Bằng. Do lập được nhiều thành tích xuất sắc trong việc nắm tình hình và dẫn đường cho bộ đội, ông được điều chuyển sang Trung đoàn 174 thuộc Đại đoàn 316 - một trong những đại đoàn chủ lực tinh nhuệ nhất của quân đội ta lúc bấy giờ.
Mùa thu năm 1950, Trung ương Đảng và Bộ Chỉ huy quyết định mở Chiến dịch Biên giới nhằm khai thông đường liên lạc với các nước xã hội chủ nghĩa và mở rộng căn cứ địa Việt Bắc. Trận đánh mở màn chiến dịch là đồn Đông Khê, một cụm cứ điểm phòng ngự kiên cố được quân Pháp trang bị hệ thống lô cốt bê tông cốt thép dày đặc và hỏa lực cực mạnh. Đêm ngày 16 tháng 9 năm 1950, trận đánh bắt đầu. Đơn vị của La Văn Cầu được giao nhiệm vụ vô cùng nặng nề và nguy hiểm: làm tổ trưởng tổ bộc phá, có trách nhiệm tiếp cận và đánh sập lô cốt số 3 - hỏa điểm trung tâm đang bắn chặn dữ dội hướng tiến công của bộ binh ta.
Khi nhận lệnh xuất kích, La Văn Cầu ôm quả bộc phá nặng 12 kg băng qua bãi bom đạn. Giữa lúc đang bò lên dốc, một loạt đạn đại liên từ đồn địch quét qua khiến ông bị trúng đạn, ngã nhào xuống đất. Khi tỉnh lại, ông nhận ra cánh tay phải của mình đã bị đạn bắn gãy nát, lủng lẳng bên sườn, và một mảnh đạn khác cũng găm sâu vào má khiến máu chảy đầm đìa. Đau đớn tột cùng và mất máu nhiều làm ông lịm đi vài giây, nhưng ý nghĩ nếu lô cốt kia không bị phá, đồng đội sẽ tiếp tục hy sinh đã vực ông dậy. Ông dùng tay trái lết cơ thể về phía trận địa của ta, gặp đồng đội là Nông Văn Thêu. Do cánh tay gãy nát vướng víu không thể ôm bộc phá di chuyển tiếp, ông đã khẩn thiết cầu xin đồng đội: "Chặt hộ tôi cánh tay này đi để tôi đi đánh đồn!".
Trước sự kiên quyết của ông, người đồng đội đã phải nghiến răng dùng lưỡi mác chặt đứt lìa cánh tay phải vướng víu đó. Ngay sau khi vết thương được băng bó qua loa, La Văn Cầu dùng một tay trái còn lại ôm chặt quả bộc phá 12 kg, gồng hết sức bình sinh, dùng răng và chân để trườn lên, áp sát vào chân vách lô cốt địch. Ông dùng răng giật kíp nổ rồi rạp người né sang một bên. Một tiếng nổ rung chuyển trời đất vang lên, lô cốt số 3 của Pháp bị đánh sập hoàn toàn, hỏa lực địch câm lặng. Thừa thắng, toàn đơn vị xung phong tràn lên làm chủ hoàn toàn đồn Đông Khê. Hành động chặt tay phá đồn của ông đã trở thành một huyền thoại sống, một biểu tượng vĩ đại của ý chí cách mạng vượt lên trên mọi giới hạn chịu đựng của con người.
Đạt danh hiệu năm: 1952 (Một trong những chiến sĩ đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng khi danh hiệu này vừa được ban hành).


