Anh hùng LLVTND Mai Văn Cương, người 8 lần bắn rơi máy bay địch: Mất mát, hy sinh nhưng chưa bao giờ hối tiếc
câu chuyện hay
Mở đầu cuộc trò chuyện có phần hơi khó khăn do khả năng nghe của anh hùng Mai Văn Cương. Ông đã giải thích cho việc này: "Tai bên trái này là thời kỳ chiến đấu với Mỹ, không chiến với Mỹ bị thủng màng tai".
Theo anh hùng Mai Văn Cương, các chiến sỹ lái máy bay trẻ của Việt Nam hầu hết là những thanh niên nông thôn - những người thanh niên vừa tạm xa tay cày, tay cuốc, ruộng đồng lên đường đi học lái máy bay chiến đấu.Từ Liên Xô trở về, những chàng trai trẻ tuổi gần như ngay lập tức được thử lửa với cả 1 kỹ nghệ không chiến của không quân Mỹ. Trong đó có phi công Mai Văn Cương.
Tháng 6/1966, ông trở về nước và đến tháng 10, Biên đội của Mai Văn Cương được lệnh xuất kích về phía Hà Nội. Lúc này ông đã bắn rơi tại chỗ 1 chiếc E-105 trên vùng trời Tam Đảo.
Sau một loạt trận đánh đầy ấn tượng của những cánh "én bạc" Đoàn Không quân Sao Đỏ, Sư đoàn Không quân 371, cuối năm 1966, Bộ Tư lệnh Phòng không- Không quân quyết định dành cho các phi công chiến đấu một vinh dự đặc biệt: được gặp Bác Hồ.
ào năm 1967, phi công Mai Văn Cương đã bắn rơi được 5 máy bay địch. Tuy nhiên, cũng trong năm này, ông đối mặt với 1 trận không chiến ác liệt nhất. Trận không chiến ấy cho đến nay vẫn còn hằn sâu trong ký ức của ông.
"Trong quá trình vào không chiến tôi phát hiện địch, tôi phóng tên lửa vào nó" - Anh hùng Mai Văn Cương nhớ lại - "Nhưng vô tình mình đã lọt vào giữa đội hình của nó. Và từ phía sau, nó cũng phóng tên lửa vào tôi".
"Nó rơi bên kia núi và tôi rơi bên này núi" - Anh hùng Mai Văn Cương nói tiếp.
Lúc đó, phi công Mai Văn Cương đã nhảy dù từ độ cao 6000 mét và ông bị thương nặng - sụt xương sống, gãy hàm răng, và ngất đi…
"Sau trận đó về thì thấy tự nhiên không nghe được nữa" - Anh hùng Mai Văn Cương nói về những di chứng sau cuộc đối mặt với kẻ thù trong cuộc không chiến năm 1967 - "Sau khi kiểm tra tai thì phát hiện đã bị thủng màng tai".
"Áp suất khi không chiến với máy bay Mỹ rất lớn".



