Anh hùng LLVTND Ngô Văn Lủi (1/1/1950)
Năm 1968, khi vừa 18 tuổi, ông Ngô Văn Lủi nhập ngũ vào Trung đoàn 51 thuộc Tỉnh đội Thái Bình. Với sức vóc cường tráng, nhanh nhẹn và nhạy bén, chỉ sau 3 tháng huấn luyện, ông đã được lựa chọn vào đơn vị đặc công trực thuộc Bộ Tư lệnh Đặc công – một môi trường chiến đấu vô cùng nguy hiểm và khốc liệt. Năm 1969, ông gia nhập Sư đoàn 367, còn được gọi là Đoàn đặc công miền Đông Nam Bộ. Trong suốt 5 năm chiến đấu tại chiến trường Campuchia, ông cùng đơn vị đã tham gia hàng trăm trận lớn nhỏ, tiêu diệt hàng nghìn quân địch, phá hủy nhiều kho bom đạn quan trọng và bắn hạ hàng trăm máy bay, góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của cách mạng miền Nam.
Một trong những trận đánh để lại dấu ấn lớn nhất trong sự nghiệp của ông là trận đánh sân bay Pôchentông vào tháng 1/1971. Đây là sân bay được bố trí cực kỳ cẩn mật, tập trung tới 90% lực lượng không quân của chính quyền Lon Non. Theo lời kể của ông, để đánh thắng trận này, cả đơn vị phải tính toán kỹ lưỡng vì thất bại đồng nghĩa với việc quân ta sẽ chịu nhiều xương máu. Trong trận đánh, ông Ngô Văn Lủi đã ôm quả bộc phá nặng 7kg ném thẳng vào khu nhà giặc lái, bị sức ép vụ nổ hất ngã, chấn thương nặng ở đầu và tai, nhưng ông vẫn tự băng bó vết thương, tiếp tục ném thêm 4 trái thủ pháo và phá hủy 11 chiếc máy bay. Cả tổ đặc công do ông dẫn đầu đã tiêu diệt 115 máy bay, 9 kho bom đạn và hơn 350 tên giặc, làm tê liệt toàn bộ sân bay. Sau trận đánh này, chỉ 15 ngày điều trị, ông tiếp tục trinh sát, phá hủy kho bom Môngđuôn, gây thiệt hại lớn về nhân lực và vật lực cho địch.
Những chiến công ấy không chỉ thể hiện lòng dũng cảm, mà còn là minh chứng cho sự mưu trí, tinh thần quyết tâm và ý chí thép của người lính đặc công. Trong những hoàn cảnh hiểm nguy nhất, ông vẫn giữ được sự bình tĩnh, sáng suốt và khôn ngoan để hoàn thành nhiệm vụ. Đây là hình ảnh điển hình của người chiến sĩ cách mạng, luôn đặt nhiệm vụ của Tổ quốc lên trên cả tính mạng cá nhân.
Ngày 20/12/1973, khi đài phát thanh đọc danh sách tuyên dương các Anh hùng LLVTND, trong đó có ông, ông cùng đồng đội vẫn đang sống giản dị, đào củ mài ở rừng vì hết gạo. Cuộc sống đời thường của ông sau chiến tranh vẫn giữ phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ: giản dị, khiêm tốn, tích cực tham gia các phong trào, hoạt động địa phương và được mọi người tin yêu, quý mến. 70 năm tuổi đời, 48 năm tuổi Đảng, 33 năm chiến đấu và công tác, ông vẫn là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ học tập về lòng dũng cảm, sự kiên định và tinh thần cống hiến.
Qua câu chuyện trên, em sẽ học được bài học về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tinh thần trách nhiệm đối với Tổ quốc. Những chiến công của ông Ngô Văn Lủi nhắc nhở thế hệ trẻ rằng hòa bình, độc lập hôm nay được đổi bằng xương máu và mồ hôi của bao thế hệ đi trước. Đồng thời, em cũng học được rằng phẩm chất con người được thể hiện không chỉ qua chiến công, mà còn qua cách sống giản dị, trung thực và trách nhiệm với cộng đồng, quê hương.
Qua câu chuyện của Đại tá, Anh hùng LLVTND Ngô Văn Lủi, em sẽ hiểu rằng những con người như ông chính là nền tảng cho sự độc lập, tự do và hòa bình của dân tộc. Tinh thần ấy sẽ luôn sống mãi, truyền cảm hứng cho những ai yêu nước, dám dấn thân và biết hy sinh vì lý tưởng cao đẹp của đất nước.



