Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng LLVTND Nguyễn Công Tường: Bản hùng ca từ tay lái kéo pháo trên cung đường huyền thoại

Từ những chuyến xe kéo pháo đầy hiểm nguy giữa lòng Trường Sơn đến danh hiệu Anh hùng LLVTND, cuộc đời ông Nguyễn Công Tường là minh chứng sáng ngời cho tinh thần "Trung dũng - Quyết thắng". Sau khi rời quân ngũ, người Thượng tá năm xưa tiếp tục lan tỏa hào khí cách mạng qua những câu chuyện lịch sử truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ. Dù thời gian đã lùi xa, ông vẫn luôn giữ vững khí phách của một người lính kiên trung, sẵn sàng cống hiến trọn đời cho quê hương.

Vĩnh Long01/07/2026Xã Đoàn Giao Long (Xã Đoàn Giao Long)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những trang sử hào hùng của dân tộc, cuộc đời của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (LLVTND) Nguyễn Công Tường hiện lên như một khúc tráng ca bất diệt. Từ một người lái xe kéo pháo quả cảm nơi tuyến lửa Trường Sơn, ông đã viết nên những chương oanh liệt bằng tinh thần "Trung dũng - Quyết thắng".

Những năm tháng khói lửa trên Đường 20 Quyết Thắng, cái tên Nguyễn Công Tường gắn liền với hình ảnh người chiến sĩ vóc dáng vạm vỡ, xông xáo giữa trận bom để giải phóng đội hình. Còn nhớ trận chiến đầu năm 1971 tại vùng Hạ Lào, khi dốc cao trơn trượt đe dọa an toàn của xe pháo, chính tư duy sáng tạo và ý chí thép của ông đã giúp đơn vị "hạ pháo, nhả tời", đưa 6 khẩu pháo vượt dốc kịp thời cho chiến dịch. Không chỉ có vậy, tại bến Than (Quảng Trị) tháng 5-1972, giữa làn bom cháy của địch, hành động dũng cảm lao vào dập lửa cứu pháo của ông đã trở thành ngọn lửa tinh thần cổ vũ đồng đội chiến đấu kiên cường suốt 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ.

Ngày 31-12-1973, ở tuổi 30, ông vinh dự đón nhận danh hiệu Anh hùng LLVTND – một phần thưởng cao quý cho những cống hiến máu xương và cả những day dứt về người đồng đội trẻ tên Bình chưa kịp thực hiện ước mơ lấy vợ. Trở về đời thường với quân hàm Thượng tá, ông vẫn giữ mãi ngọn lửa nhiệt huyết khi dìu dắt bao thế hệ trẻ về truyền thống Quân đội, bền bỉ xây dựng Hội Trường Sơn huyện Yên Định trở thành điểm sáng của tỉnh Thanh Hóa. Giờ đây, dẫu vết thương chiến tranh vẫn đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng lên một niềm tin kiêu hãnh: “Nếu được chọn, tôi vẫn muốn làm người lính”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn