ANH HÙNG LLVTND - NGUYỄN VĂN THƯƠNG
6 lần bị cưa chân, 3 tháng chịu đòn tra tấn "chết đi sống lại" của tình báo Mỹ nhưng tuyệt đối không hé răng nửa lời... Câu chuyện về huyền thoại tình báo Nguyễn Văn Thương là minh chứng hùng hồn nhất cho một ý chí thép, một cơ thể có thể bị bẻ gãy nhưng lòng yêu nước thì bất tử.

NGƯỜI ANH HÙNG 6 LẦN BỊ CƯA CHÂN VÀ ĐỒNG ĐÔ LA BỊ TỪ CHỐI
Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ, có một người chiến sĩ tình báo đã biến cơ thể mình thành một chiến trường kiên cường nhất. Đó là Thiếu tá, Anh hùng LLVTND Nguyễn Văn Thương – người giao liên tình báo huyền thoại của cụm lưới tình báo H67.
Cuộc sa lưới trên cánh đồng và 3 tháng địa ngục
Năm 1969, trong một lần chuyển tài liệu mật từ Sài Gòn ra căn cứ, ông Nguyễn Văn Thương bị trực thăng Mỹ bao vây trên đồng trống. Một mình với khẩu súng ngắn, ông đã bắn hạ 3 máy bay địch trước khi bị trúng đạn và ngất đi. Khi tỉnh lại, ông đã nằm trong tay cơ quan tình báo Mỹ và chính quyền Sài Gòn.
Biết ông giữ vị trí quan trọng trong lưới tình báo, kẻ thù dùng mọi thủ đoạn từ dụ dỗ đến tra tấn. Chúng cho ông ở biệt thự, ăn rùa, uống rượu ngoại, đưa vali chứa đầy tiền đô la và hứa hẹn đưa sang Mỹ định cư. Nhưng đáp lại, ông chỉ nhìn thẳng vào mắt chúng và lắc đầu.
Dụ dỗ thất bại, chúng bắt đầu những chuỗi ngày tra tấn tàn khốc. Chúng dùng kìm rút móng tay, đóng đinh vào các đầu ngón tay, dùng điện giật và dùng roi cá đuối quật nát lưng ông. Suốt 3 tháng ròng rã, câu trả lời duy nhất của người chiến sĩ ấy vẫn là: "Tôi là lính mới, tôi không biết gì hết!"
Nỗi đau cưa chân và ý chí bằng thép
Điên cuồng vì không khai thác được thông tin, tên chỉ huy Mỹ ra lệnh: "Bẻ gãy thỏi thép này bằng cách cưa chân nó!". Chúng bắt đầu cưa chân ông.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Cứ cách vài ngày, chúng lại cưa một đoạn ngắn, bắt đầu từ những ngón chân, ngược lên bàn chân, bắp chân rồi đến đùi. Tổng cộng, kẻ thù đã thực hiện 6 lần cưa chân đối với ông mà không dùng thuốc tê liều cao. Chúng muốn nỗi đau thể xác thấu xương tủy sẽ bẻ gãy ý chí của ông. Mỗi lần cưa xong, chúng lại hỏi: "Khai không?", ông lại nhìn vết thương đang rỉ máu rồi thét vào mặt chúng: "Còn cái đầu này, các ông cứ chặt nốt đi!".
Sau khi cưa cụt cả hai chân đến tận háng, không khuất phục được ông, chúng ném ông vào chuồng cọp khám Chí Hòa. Ông đã sống sót một cách kỳ diệu qua những năm tháng địa ngục trần gian ấy cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng (30/4/1975).
Trở về đời thường với cơ thể không còn lành lặn, ông vẫn sống một cuộc đời lạc quan, tiếp tục cống hiến và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ cho đến khi trút hơi thở cuối cùng vào năm 2019.



