Anh hùng LLVTND Phạm Đình Quy - Hào khí từ một thời hoa lửa
Từ năm 1961 đến năm 1967, đồng chí Phạm Đình Quy đã cùng đồng đội trải qua biết bao trận đánh ác liệt. Dưới sự chỉ huy gan dạ, linh hoạt của ông, Đại đội 377 đã tổ chức 62 trận đánh lớn nhỏ, tiêu diệt 775 tên địch, trong đó có 125 lính Nam Triều Tiên – lực lượng được xem là tinh nhuệ và tàn bạo bậc nhất trong quân đội đồng minh của Mỹ. Những trận đánh do ông chỉ huy không chỉ tiêu hao sinh lực địch mà còn góp phần củng cố phong trào đấu tranh chính trị, binh vận tại địa phương, làm lung lay tinh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN PHẠM ĐÌNH QUY
Trên mảnh đất Hòa Tân Tây – vùng quê yên bình nằm bên dòng sông Bàn Thạch thơ mộng, có một người con ưu tú đã hiến trọn đời mình cho Tổ quốc, để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình, được hít thở bầu không khí tự do. Người con ấy là Đại đội trưởng Phạm Đình Quy, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – niềm tự hào của quê hương Tây Hòa anh dũng.
Ông sinh năm 1936, trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông gắn liền với những cánh đồng lúa, với tiếng kẽo kẹt của guồng nước, nhưng cũng thấm đẫm nỗi cơ cực của người dân dưới ách thống trị tàn bạo của thực dân, đế quốc. Những năm tháng ấy đã sớm thắp lên trong người thanh niên Phạm Đình Quy ngọn lửa yêu nước và ý chí chiến đấu cho tự do, độc lập.
Năm 1961, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, tiếng súng kháng chiến vang vọng khắp nơi, Phạm Đình Quy rời quê hương, tình nguyện nhập ngũ. Người thanh niên ấy nhanh chóng trưởng thành trong hàng ngũ quân đội, trở thành Đại đội trưởng Đại đội 377 – Bộ đội địa phương huyện Tuy Hòa. Ba năm sau, năm 1964, ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam, chính thức đứng trong hàng ngũ của những người cộng sản kiên trung.
Từ năm 1961 đến năm 1967, đồng chí Phạm Đình Quy đã cùng đồng đội trải qua biết bao trận đánh ác liệt. Dưới sự chỉ huy gan dạ, linh hoạt của ông, Đại đội 377 đã tổ chức 62 trận đánh lớn nhỏ, tiêu diệt 775 tên địch, trong đó có 125 lính Nam Triều Tiên – lực lượng được xem là tinh nhuệ và tàn bạo bậc nhất trong quân đội đồng minh của Mỹ. Những trận đánh do ông chỉ huy không chỉ tiêu hao sinh lực địch mà còn góp phần củng cố phong trào đấu tranh chính trị, binh vận tại địa phương, làm lung lay tinh thần của quân ngụy và tiếp thêm niềm tin cho nhân dân vùng giải phóng.
Bản thân Đại đội trưởng Phạm Đình Quy đã trực tiếp tiêu diệt 25 tên địch, bắt sống 6 tên, thu 10 khẩu súng. Nhưng đằng sau những con số ấy là biết bao mồ hôi, máu và nước mắt. Là những đêm hành quân trong mưa rừng lạnh buốt. Là những bữa cơm nắm vội bên suối, những phút đối mặt giữa sự sống và cái chết.
Và cũng là những giây phút chan chứa tình đồng đội – khi họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, để cùng nhau chiến đấu cho ngày đất nước nở hoa hòa bình.
Ngày 18 tháng 8 năm 1967, định mệnh đã gọi tên người anh hùng. Khi đi chuẩn bị chiến trường, đồng chí Phạm Đình Quy cùng một chiến sĩ trinh sát bị địch phát hiện và bao vây. Giữa vòng vây dày đặc, hai người chiến đấu ngoan cường, kiên cường chống trả đến viên đạn cuối cùng. Địch đông, súng đã hết đạn, đồng chí Quy bị thương nặng và bị bắt.
Trước những đòn tra tấn dã man, bọn giặc dùng mọi thủ đoạn để khai thác tin tức, hòng bẻ gãy ý chí của người chiến sĩ cộng sản. Nhưng không, dù thân thể rướm máu, dù cái chết cận kề, Phạm Đình Quy vẫn giữ trọn khí tiết người đảng viên – kiên trung, bất khuất, một lòng trung thành với Đảng, với nhân dân.
Khi không thể khuất phục được ông, địch đã bắn chết và thiêu xác ông ngay tại quận lỵ Phú Lâm – một hành động tàn bạo nhằm đe dọa phong trào cách mạng.
Thế nhưng, chúng đã lầm.Ngọn lửa ấy không thể thiêu cháy tinh thần cách mạng. Ngược lại, ngọn lửa đã làm rực sáng thêm ý chí đấu tranh của quân dân Phú Yên (cũ), khơi dậy lòng căm thù giặc, thổi bùng lên ngọn lửa yêu nước trong tim bao người dân. Người anh hùng ngã xuống, nhưng lý tưởng và khí phách của ông thì vẫn sống mãi. Với những chiến công đặc biệt xuất sắc, đồng chí Phạm Đình Quy đã được Đảng và Nhà nước ghi nhận, tặng thưởng Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Ba, Huân chương Quân Giải phóng miền Nam, Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhất, Nhì. Và đến ngày 11 tháng 6 năm 1999, ông được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu cao quý – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Tên tuổi của Anh hùng Phạm Đình Quy đã đi vào lịch sử, trở thành biểu tượng sáng ngời về tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự hy sinh quên mình vì độc lập, tự do của dân tộc. Người dân Hòa Tân Tây hôm nay, mỗi khi nhắc đến ông, đều không giấu được niềm tự hào và xúc động. Trên mảnh đất quê hương ấy, thế hệ con cháu vẫn ngày ngày tưởng nhớ, chăm sóc di tích, kể lại cho nhau nghe câu chuyện về người Đại đội trưởng quả cảm – người đã hóa thân thành bất tử giữa lòng dân tộc.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về thời hoa lửa ấy vẫn cháy mãi. Cháy trong từng trang sử vàng của quê hương Tây Hòa, cháy trong tim bao thế hệ trẻ hôm nay – những người đang sống trong hòa bình nhưng vẫn mang trong mình sứ mệnh tiếp nối ngọn lửa của cha anh. Thế hệ trẻ hôm nay có thể không còn nghe tiếng súng, không còn đối mặt với bom rơi đạn nổ, nhưng vẫn có những “mặt trận” mới – đó là học tập, lao động sáng tạo, góp sức dựng xây quê hương giàu đẹp, văn minh. Mỗi thành công, mỗi nỗ lực vươn lên đều là một cách tri ân những người đã ngã xuống, là cách để ta nói với thế hệ đi trước rằng: “Máu của các anh không đổ vô nghĩa. Chúng em hôm nay vẫn đang tiếp bước con đường mà các anh đã chọn.”
Anh hùng Phạm Đình Quy – người Đại đội trưởng của thời hoa lửa – đã để lại cho đời không chỉ là chiến công, mà còn là một bài học sâu sắc về lòng trung kiên, bản lĩnh và niềm tin tuyệt đối vào lý tưởng cách mạng. Tên ông, câu chuyện về ông – sẽ mãi là ngọn đuốc soi sáng con đường của tuổi trẻ hôm nay, nhắc nhở chúng ta sống xứng đáng với hai chữ “Tự do” được đánh đổi bằng máu và nước mắt của bao thế hệ đi trước.


