Anh hùng LLVTND: Tô Văn Đực
Họ và tên: Tô Văn Đực (Bí danh: Mười Đức) Năm sinh: 1942 Quê quán: Xã Nhuận Đức, huyện Củ Chi, TP. Hồ Chí Minh. Nguyên mẫu nhân vật: Nhân vật Tư Đạp trong bộ phim điện ảnh "Địa đạo: Mặt trời trong bóng tối" Với những sáng kiến độc đáo và thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu, ông đã được Đảng và Nhà nước trao tặng nhiều phần thưởng cao quý: Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân: Được phong tặng năm 1967 (khi ông mới 25 tuổi). Huân chương Chiến công hạng Nhất, Nhì, Ba. Danh hiệu "
Trong những ngày này, khi bộ phim điện ảnh "Địa đạo: Mặt trời trong bóng tối" đang chạm đến trái tim của hàng triệu khán giả, chúng ta lại có dịp nghiêng mình trước một nguyên mẫu đời thực – một huyền thoại sống của vùng đất Củ Chi: Anh hùng Tô Văn Đực.
Họ và tên: Tô Văn Đực (Bí danh: Mười Đức).
Năm sinh: 1942.
Quê quán: Xã Nhuận Đức, huyện Củ Chi, TP. Hồ Chí Minh.
Nguyên mẫu nhân vật: Nhân vật Tư Đạp – người thợ rèn tài hoa trong bộ phim về địa đạo Củ Chi.
Khen thưởng và Danh hiệu cao quý:
- Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (phong tặng năm 1967, khi ông mới 25 tuổi).
- Huân chương Chiến công hạng Nhất, Nhì, Ba.
- Danh hiệu "Dũng sĩ diệt Mỹ", "Dũng sĩ diệt xe cơ giới".
Câu chuyện của ông Mười Đức là một thước phim kỳ diệu về trí tuệ và bản lĩnh Việt Nam. Giữa cái nắng cháy và bom cày của đất Củ Chi, chàng trai 20 tuổi với đôi bàn tay chai sần đã biến lò rèn cũ kỹ thành một "xưởng công binh" thần kỳ dưới lòng đất:
- Trí tuệ từ lòng đất: Dù chỉ biết đọc, biết viết cơ bản và không qua trường lớp đào tạo, ông tự mày mò cơ cấu súng đạn trong đầu rồi hiện thực hóa chúng. Ông đã tận dụng sắt vụn, mảnh bom, đường ray để chế tạo nòng súng, thân súng và cải tiến khẩu K54 từ 8 viên lên 14 viên đạn.
- Tay không bắt "tử thần": Để có thuốc nổ chế tạo vũ khí, ông một mình lầm lũi đi nhặt những quả bom chưa nổ của giặc – có trái nặng tới 300kg nằm sâu dưới lòng đất. Hình ảnh người chiến sĩ trẻ đối mặt với tử thần để lấy thuốc nổ đã trở thành biểu tượng của sự can trường, khiến đồng đội vừa khâm phục vừa xót xa.
- "Cỗ máy phá tăng": Sáng kiến "Mìn gạt" của ông chính là nỗi kinh hoàng của quân đội Mỹ. Thứ vũ khí sáng tạo từ lòng yêu nước ấy đã góp phần tiêu diệt hàng ngàn xe tăng và khí tài quân sự của địch, khiến một Trung tá cựu binh Mỹ phải thốt lên kinh ngạc: "Người Mỹ mà thua nông dân Việt Nam!".
Đằng sau một chiến sĩ công binh gan lì là một người con, người chồng, người cha giản dị với một hậu phương vững chắc:
- Vợ ông: bà Phan Thị Chói – là người phụ nữ miền Nam đảm đang, một lòng sắt son chờ đợi và ủng hộ chồng trong những năm tháng ông bám trụ dưới địa đạo. Bà vừa là hậu phương, vừa là người giữ lửa gia đình để ông yên tâm chiến đấu.
- Những người con tiếp nối: Vợ chồng ông có những người con trưởng thành, thành đạt và tự lập. Dù cha là Anh hùng, các con cháu của ông luôn giữ lối sống khiêm tốn, giản dị và tự hào tiếp nối truyền thống cách mạng của gia đình.
- Hạnh phúc tuổi xế chiều: Hiện nay, ở tuổi ngoài 80, ông Mười Đức đang sống an hưởng tuổi già quây quần bên con cháu tại xã Nhuận Đức. Căn nhà của ông bà luôn là địa chỉ đỏ đón tiếp những đoàn viên thanh niên đến để nghe kể về một thời hoa lửa.
Ngồi trong rạp chiếu phim xem lại hình ảnh mình được tái hiện trên màn ảnh rộng, ông Mười Đức không khỏi xúc động. Với ông, mỗi ngày được sống là một món quà để kể lại cho thế hệ mai sau: "Tôi mong các bạn trẻ học được tinh thần dũng cảm, ý chí vượt khó và lòng đoàn kết. Trong thời bình, những giá trị ấy vẫn là sức mạnh để xây dựng đất nước mạnh giàu."
Sau những giờ phút đối mặt với tử thần bên những quả bom nổ chậm, ông Mười Đức trở về là một người chồng yêu vợ, một người cha mẫu mực. Hình ảnh bà Phan Thị Chói lặng lẽ bên ông suốt mấy mươi năm, cùng các con cháu tạo nên một gia đình hạnh phúc, chính là minh chứng rõ nhất cho thành quả của tự do. Chiến tranh có thể lấy đi tuổi trẻ, nhưng không thể ngăn được tình yêu và sự sống nảy mầm trên vùng đất thép.


