Bài viết

Anh hùng LLVTND Trần Ngọc Trung, một cựu chiến binh từng chiến đấu bảo vệ vùng núi Phước Tường, đỉnh 327 – “yết hầu” của chiến trường Đà Nẵng

Đà Nẵng03/12/2025Chi đoàn giáo viên (Chi đoàn trường THCS Cao Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Có những người đã ngã xuống mà không kịp nói tên mình. Chúng tôi sống tiếp phần đời của họ.”

Thiếu tá Trần Ngọc Trung, Đà Nẵng

Vào một chiều tháng Ba, tại buổi sinh hoạt truyền thống của Đoàn Thanh niên TP. Đà Nẵng, có một giọng nói chậm rãi nhưng đầy chắc nịch vang lên. Người kể chuyện không phải diễn giả chuyên nghiệp hay một nhà sử học. Ông là Thiếu tá – Anh hùng LLVTND Trần Ngọc Trung, một cựu chiến binh từng chiến đấu bảo vệ vùng núi Phước Tường, đỉnh 327 – “yết hầu” của chiến trường Đà Nẵng những năm cuối kháng chiến.

Khi ông đứng lên, dáng đi hơi chậm vì vết thương cũ, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa. Tuổi 17 bước vào chiến tranh. Sinh ra bên sông Hàn, năm 17 tuổi, ông ghi danh nhập ngũ. Người lính trẻ mang theo lời dặn của mẹ ngày tiễn chân:

“Con đi vì nước, nhưng hãy nhớ trở về vì mẹ.”

Chiến trường không phải trang sách. Đạn bom, mìn, sốt rét, thiếu nước, thiếu thuốc – từng ngày từng giờ đều là ranh giới sống chết.

Đặc biệt, tại cao điểm 327 Phước Tường, quân ta chiến đấu trong địa hình hiểm trở, địch bao vây, không quân liên tục oanh tạc. Ông kể:

“Đất ở đó không chỉ có cỏ cây. Đó là đất của máu, của xương đồng đội tôi.”

Có một đêm, khi tiểu đội bị phục kích, một đồng đội bị thương nặng bật khóc vì nghĩ mình sẽ chết. Ông Trung chỉ đặt bàn tay lên vai cậu ấy và nói:

“Nếu phải ngã xuống, chúng ta ngã xuống để đất nước đứng lên.”

Sau trận đó, đồng đội ấy hi sinh. Câu nói ấy trở thành lời tự nhắc của chính ông trong suốt cuộc đời.

Khi đất nước hòa bình, ông trở về với vết thương trên cơ thể và những ký ức nặng như đá trong tim. Ông tiếp tục làm việc, tham gia công tác cựu chiến binh, kể cho thế hệ trẻ về những người đã nằm lại mà không kịp nói lời cuối.

Ông bảo:

“Chúng tôi không kể để người trẻ sợ chiến tranh. Chúng tôi kể để họ yêu hòa bình.”

Kết thúc buổi nói chuyện, ông nhìn học sinh và đoàn viên trong hội trường rồi chậm rãi nói:

“Các cháu không cần phải ra trận như chúng tôi từng ra. Nhưng hãy chiến đấu theo cách của thời bình — với tri thức, với trách nhiệm và với lòng biết ơn.”

Hai con người, hai số phận, hai chặng đường – nhưng chung một điều: Tổ quốc.

Những câu chuyện này không chỉ là lịch sử. Đây là lời nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay là kết quả của máu, nước mắt và những trái tim không khuất phục.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn